Trước mặt Tiêu Viêm lúc này, là một xà nhân có thân thể cường tráng, diện mạo có chút hung ác, trên cánh tay có xăm hình hai con rắn lớn màu đen, khi cánh tay chuyển động thì con rắn lớn này giống như là một vật còn sống, phát tán ra bên ngoài từng cơn khí.
Người này dùng ánh mắt hung ác nhìn Tiêu Viêm, đấu khí hùng hồn bên ngoài thân thể cuồn cuộn không ngớt, phiến đá cứng rắn nơi hắn đứng đã muốn nứt vỡ ra, hiển nhiên là vì kình khí hai bên giao phong lúc trước quá mạnh nên đã bị vỡ tan trước rồi.
- Ngươi là ai?
Tiêu Viêm chăm chú nhìn gã xà nhân hung hãn này, hắn có thể cảm giác người này là cường giả Đấu Vương đỉnh phong, nhưng mà đối với hắn mà nói, vẫn chưa phải là đối thủ khó chơi, chỉ là đối với việc hắn đột nhiên ra tay đánh lén khiến cho Tiêu Viêm cảm thấy tức giận.
- Xà Nhân tộc, thống lĩnh Mặc Ba Tư!
Con mắt của gã xà nhân này nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, địch ý trong mắt hết sức rõ ràng.
- Ngươi là Tiêu Viêm?
Tiêu Viêm nhàn nhạt gật đầu, mà khi nhìn thấy hắn gật đầu, Mặc Ba Tư kia trong mắt nhất thời hiện lên một tia hung ác, nắm tay đột nhiên nắm chặt. Trên cánh tay cường tráng đang dùng sức kia, hình xăm hai con rắn lớn màu đen kịt kia dường như là còn sống, phóng thích ra một cỗ sát khí xung thiên.
- Nếu tiếp tục đánh, ta sẽ không nương tay nữa.
nhìn thấy ánh mắt gian ngoan của tên gia hỏa này, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên một chút ý nghĩ tàn nhẫn, trên bàn tay, một ngọn lửa màu xanh biếc hiện lên, chậm rãi nói.
- Vậy thì để bổn thống lĩnh đến lãnh giáo một chút!
Mặc Ba Tư thấp giọng giận dữ hét, nhưng khi vừa muốn mạnh mẽ lao tới, một thanh âm lạnh lùng truyền tới, làm cho hắn toàn thân cứng ngắc lại.
- Đủ rồi, dừng tay lại cho bổn vương!
Mỹ Đỗ Toa quay đầu lại, đôi mày đen khẽ cau lại nhìn Mặc Ba Tư, trách mắng.
- Mặc Ba Tư, ngươi ngày càng không có quy củ, hắn là khách của Xà Nhân tộc ta, ai cho phép ngươi tùy ý ra tay đánh lén?
Bị Mỹ Đỗ Toa khiển trách, Mặc Ba Tư tuy hình thể cường tráng nhưng lại không chút nào không kiên nhẫn, bất đắc dĩ gật gật đầu, nhưng mà ánh mắt hắn nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa tràn ngập ái mộ và tôn sùng.
Dùng một ánh mắt đầy âm trầm nhìn Tiêu Viêm, Mặc Ba Tư có chút không cam lòng thối lui đứng sang một bên.
Nhìn thấy tên kia thối lui, Tiêu Viêm mới tán đi ngọn lửa màu xanh biếc trên bàn tay. Việc tại sao hắn đối với mình lại bất mãn như thế, có lẽ từ ánh mắt hắn nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa mà nhìn ra một chút manh mối, nhưng mà việc này vẫn chưa phải để cho Tiêu Viêm ghi vào trong lòng. Ánh mắt đảo qua trong sân, mày hơi nhíu lại, nơi này chiếm diện tích không nhỏ trong sân, hơn nữa có không ít người Xà Nhân tộc, mà xem hơi thở thì đều là hảo thủ của xà nhân tộc, hơn nữa Nguyệt Mỵ mà ngày ấy hắn tương cứu cũng ở trong đó.