Nhân ngày 8 - 3
Chúc các tỷ muội vui vẻ - sống khỏe - hạnh phúc.
Đưa mắt nhìn bóng lưng Tiểu Y Tiên biến mất trong bóng đêm. Tiêu Viêm liền vươn vai, quay đầu hướng về phía Mỹ Đỗ Toa cười nói: "Đi, trở về thôi."
Mỹ Đỗ Toa khẽ nhíu mày nói: "Cô ta tin được không? Nếu ngày đó vào lúc động thủ, chúng ta xông vào mà bị bọn họ vây đánh thì kết cục rất… Chưa kể hiện giờ Gia Mã đế quốc cùng Xà Nhân tộc phải dựa vào hai người chúng ta. Nếu chúng ta mắc phải sai lầm, kết cục của Viêm Minh ngươi hẳn là có thể đoán được.
Nghe được những lời này của Mỹ Đỗ Toa, sắc mặt của Tiêu Viêm cũng thoáng ngưng trọng. Trầm ngâm một lát, hắn khẽ gật đầu, trầm giọng nói: "Ta tin tưởng nàng ấy."
"Hy vọng ngươi sẽ không nhìn lầm người." Mỹ Đỗ Toa hừ nhẹ nói. Ánh mắt chợt lóe lên, chần chừ một lúc, nói: "Ngày mai ngươi theo ta đi một chuyến đến Xà Nhân tộc, một vài vị trưởng lão trong tộc muốn gặp ngươi."
"Gặp ta?" nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, ngạc nhiên nói: "Gặp ta rồi thế nào?"
Mỹ Đỗ Toa sắc mặt hơi có chút không được tự nhiên, gương mặt khẽ nghiêng sang một bên, nói: "Trưởng lão trong tộc có bí thuật, dễ dàng do thám được thân thể người khác, Chuyện ta ta… không còn là xử nữ, các trưởng lão cũng đã biết rồi."
Tiêu Viêm khẽ há mồm, vẻ mặt hơi đỏ lên, vẻ mặt hơi xấu hổ, xoay đầu, miệng lại cười gượng mấy tiếng, đợi khi ổn định tâm tình mới thật cẩn thận nói: "Việc ấy… Các trưởng lão muốn thế nào?"
Nhìn thấy thần sắc, bộ dáng lúng túng của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa trong lòng thoáng bật cười, nhưng gương mặt vẫn lạnh băng như trước, thản nhiên nói: "Dựa theo tộc quy, ngươi phải chịu Vạn Xà Phệ Thể …"
Nghe được việc mình phải chịu Vạn Xà Phệ Thể, Tiêu Viêm chợt rùng mình, cười khan nói: "Mọi người nên nói chuyện hòa hợp với nhau không được sao, ai lại muốn dùng mấy thứ kia. Dù sao ta bây giờ cũng là Minh chủ Viêm Minh, khụ khụ, nếu mà "dùng hình" với ta, nhất định sẽ khiến cho Xà Nhân tộc và Gia Mã đế quốc lại lần nữa đối lập, như vậy thì đối với mọi người, ai ai cũng không tốt"
"Vậy, ngươi đi nói với các trưởng lão đi." Mỹ Đỗ Toa khẽ nhướng mày, thanh âm bình thản nói.
Tiêu Viêm xoa xoa cái trán, phát ra một thanh âm r*n r* đầy thống khổ, trong lòng thầm nghĩ, chuyện phiền toái quả nhiên đến rồi, ài.
"Ngày mai ta sẽ đến tìm ngươi…" Mỹ Đỗ Toa cũng không để ý đến bộ dáng thống khổ của Tiêu Viêm, xoay người lại, hướng về phía chân núi chậm rãi đi xuống, đang đi cước bộ đột nhiên dừng lại, chần chừ một chút nói: "Chuyện về "Phục Hồn Đan" ngươi không cần nhớ nữa. Ảnh hưởng của linh hồn Thôn Thiên Mãng với ta đã ngày càng yếu."
"Ngươi sẽ giết ta sao?" Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, ngạc nhiên thốt lên.