Nhìn Tiểu Y Tiên hiện ra giữa không trung, Tiêu Viêm đứng dậy cười nói: "Cuối cùng ngươi cũng đến đây!"
Thân hình Tiểu Y Tiên chợt động, nhẹ nhàng dừng trên đỉnh núi. Hai tròng mắt màu tím tro kia dưới phản chiếu của ánh trăng trông có vẻ yêu dị trước tiên liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa đang ở phía sau Tiêu Viêm một cái rồi mới bình thản nói: "Chuyện rút lui của liên quân mang đến phiền toái không nhỏ. Sau việc rút quân sinh ra rất nhiều cãi nhau, bởi vậy mới đến chậm một chút"
"Sao thế?" Nghe vậy Tiêu Viêm nhíu mày nói: "Tam Tông không muốn rút lui?"
"Xuất Vân đế quốc ở trong sự khống chế của Độc Tông. Mà ta là Tông chủ Độc Tông, ở Xuất Vân đế quốc tự nhiên là không có phản đối quá lớn. Nhưng mà Kim Nhạn tông cùng Mộ Lan cốc không phải là thế lực của Xuất Vân đế quốc. Thế lực của tông môn bọn họ so với Độc Tông cũng không yếu hơn bao nhiêu. Bởi vì thế, mặc dù ta bảo là lui lại nhưng bọn họ phản đối có chút kịch liệt. Trong đầu bọn họ đã sớm có ý niệm thôn tính Gia Mã đế quốc. Cơ hội thế này đương nhiên là không muốn dễ dàng buông tha cho như vậy." Tiểu Y Tiên chậm rãi nói.
"Nhạn Lạc Thiên cùng Mộ Lan tam lão đều bị trọng thương dưới tay ta. Mất đi hai người này, bọn họ còn dám hung hăng ngang ngược sao?" Tiêu Viêm nói, trong mắt xẹt qua một tia hàn ý.
"Ta nói rồi! Thực lực của Kim Nhạn tông cùng Mộ Lan cốc đều không kém. Lần đại chiến này mặc dù phái người có thực lực cực mạnh ở trong tông, nhưng vẫn chưa dùng tới lực lượng tinh nhuệ. Nhìn tình hình này, có vẻ mặc dù Độc Tông của ta không tham dự trận chiến thì bọn hộ vẫn như cũ muốn cố ý tiêu diệt Gia Mã đế quốc" Tiểu Y Tiên đưa mắt nhìn Tiêu Viêm, rồi lại nói tiếp: "Nhạn Lạc Thiên cùng Mộ Lan Tam lão đúng là bị thương nặng. Nhưng theo ta được biết, trong tông môn của bọn họ đều có Luyện Dược sư cấp bậc không thấp. Chỉ cần đợi mấy ngày thời gian đem một ít đan dược trân quý từ trong tông đưa tới, thương thế có thể hồi phục nhanh chóng. Hơn nữa cường giả của hai tông này cũng tới đây rất nhiều. Đến lúc đó hẳn là sẽ chỉnh hợp tấn công Gia Mã đế quốc một lần nữa.
Sắc mặt Tiêu Viêm có chút âm trầm. Nếu là như vậy thì sợ rằng Viêm Minh cùng đế quốc lại lâm vào một trận khổ chiến. Loại tình huống này hiển nhiên là hắn không nguyện ý nhìn thấy.
"Chỗ dựa vào lớn nhất của Kim Nhạn tông cùng Mộ Lan cốc là hai cường giả Đấu Tông Nhạn Lạc Thiên và Mộ Lan Tam lão. Chỉ cần giải quyết xong hai người bọn họ, thực lực của hai thế lực lớn này tự nhiên sẽ giảm mạnh. Bọn họ cũng không dám có ý niệm tiếp tục tiến công Gia Mã đế quốc" Mỹ Đỗ Toa ở một bên đột nhiên lạnh lùng nói.
Nghe thế, Tiêu Viêm ngẩn người ra. Chợt đôi mắt khép hờ lại, trong mắt chớp động tia sáng lạnh. Những lời này của Mỹ Đỗ Toa cũng thật sự không sai. Hiện giờ Nhạn Lạc Thiên cùng Mộ Lan Tam lão đều bị thương nặng, đúng là cơ hội tốt nhất để g**t ch*t. Một khi thương thế của bọn họ hồi phục, như vậy thì rất khó giải quyết. Cũng không thể có chút nhân từ nương tay. Nếu không đợi sau này bọn họ ngóc đầu trở lại, Viêm Minh không biết vì thế mà phải trả giá lớn thế nào.