Nhìn gương mặt xinh đẹp, mơ hồ vẫn sót lại vài phần quen thuộc, trong lòng Tiêu Viêm như nổi sóng, hắn như thế nào cũng không thể tưởng tượng được, tông chủ Độc Tông chính là người bằng hữu khác phái đầu tiên khi hắn ra ngoài lịch lãm, được vô số dong binh Thanh Sơn Trấn tôn sùng - tiên tử Tiểu Y Tiên!
Cô gái thuần khiết, thiện lương ngày xưa kia nay lại là tông chủ Độc Tông khiến cho vô số người nghe danh mà mất mật? Việc thay đổi có phần cực đoan này, Tiêu Viêm dù cho tận mắt nhìn thấy vẫn cảm thấy khó có thể tin nổi.
Nghe tiếng gọi thất thanh của Tiêu Viêm, thân thể mềm mại của nữ tử tóc trắng cũng khẽ run, màu tím trong mắt hơi ánh lên, nàng nâng bàn tay trắng như ngọc gạt đi vết máu ở khóe miệng, rồi thè chiếc lưỡi nhỏ nhắn ra, đem vệt máu đó cẩn thận hút vào trong miệng. Làm xong hành động này, đôi mắt tím dần bình tĩnh lại, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm, thản nhiên nói: "Ta không phải Tiểu Y Tiên, ngươi nhận lầm người rồi."
"Thúi lắm! Đừng có xạo xự" ( Đệch tên nài, ăn nói với phụ nữ thế - Túy)
Nghe vậy, Tiêu Viêm ánh mắt bất chợt trừng lên, không khách khí tức giận mắng một câu. Một thân quần áo màu trắng của cô bé thiện lương ngày xưa, đã để lại cho hắn ấn tượng cực kỳ sâu đậm, hơn nữa thể chất rất kì lạ của nàng, cần phải uống thuốc độc hàng ngày để duy trì tính mạng, làm cho Tiêu Viêm khó có thể quên. Bởi vậy, vừa nghe đối phương phủ nhận, hắn đã lập tức nổi giận.
"Muội cuối cùng là đang định làm gì? Muội cũng là người của Đế Quốc Gia Mã, vì cái gì lại muốn phát động chiến tranh?" Tiêu Viêm hít sâu một hơi, trong mắt tràn ngập lửa giận, trầm giọng hỏi.
Nữ tử tóc trắng trầm mặc, một lúc sau mới chậm rãi nói: "Tiểu Y Tiên mà huynh nhận biết, nàng ta chết rồi, hiện tại chỉ còn Thiên độc nữ tông chủ của Độc Tông."
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm như dấy lên một cảm giác xa lạ. Năm đó, mặc dù biết tình cảnh cơ thể của mình, nàng vẫn quật cường kiên quyết, giữ gìn được bản tính thiện lương, chỉ đơn giản là không muốn người khác vì mình mà tổn thương. Sự hiền lành thân thiện hiển hiện ra nơi ánh mắt, nơi nụ cười đã làm cho vô số người say mê. Nhưng giờ đây, dường như nét trong sáng thuần khiết khiến cho bao người mất ăn mất ngủ đó đã vĩnh viễn rời xa nàng.
"Là do Ách Nan độc thể?" Tiêu Viêm siết chặt bàn tay. Nàng biến thành bộ dáng như thế này, làm cho trong lòng hắn đau nhói, mở miệng nói.
"Muội vốn vì Ách Nan mà sinh, mà muội sống cũng chỉ vì nhất định phải đem Ách Nan khuyếch tán ra bên ngoài." Thấy bộ dáng phẫn nộ của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên vẻ mặt thoáng hoảng hốt, dường như nhớ lại những kỉ niệm vui vẻ khi xưa. Nhưng trong chốc lát sắc mặt lại trở nên lạnh lẽo, cứng giọng nói: "Năm đó ta đã nói với ngươi, trước sau gì, ta sớm muộn cũng sẽ bước trên con đường này, bởi vì vận mệnh người có Ách Nan độc thể trước đến nay đều như vậy."