Một đám mây lửa khổng lồ hình nấm từ trên cao nổ bùng ra tứ phía:)! Đem phạm vi trăm trượng trên bầu trời bao phủ hoàn toàn, lúc này, dù là ánh mặt trời cũng khó có thể xuyên qua đám mây lửa ba màu đó cho được.
Sau một lúc khuếch tán, tốc độ đám mây lửa đột nhiên tăng vọt, dường như bị một lực lượng cường đại tác động, lục bục rền rĩ trên trời, rồi cực nhanh phát ra những tiếng nổ ầm ầm đinh tai nhức óc, hướng thinh không rộng lớn quét ngang qua.
Sóng lửa cuộn theo kình phong mãnh liệt, cũng ảnh hưởng đến phía dưới, nhất thời, những lều trại quân đội dày đặc ở ngoài kia, đồng loạt nẩy tung lên trên nền đất, giống như những quân cờ đômino bị đẩy ngả mà lan ra. Trong khoảnh khắc những âm thanh hoang mang huyên náo cả một vùng, mãi thật lâu sau mới có miễn cưỡng yên ổn lại, rồi tất cả đều lại ngẩng đầu lên nhìn. Ai nấy đều ngây ngốc dán mắt vào không trung trùng trùng hỏa diễm, yết hầu giần giật nuốt khan. Dưới tình huống lửa cháy ngập trời, oanh liệt chấn động nổ vang không ngừng như thế, thì có mạnh mẽ như cường giả Đấu Tông, cũng sợ không khả quan hơn chút nào?
Những tên cường giả của ba tông phái lớn đang phiêu phù giữa không trung, cũng bị áp lực của vụ nổ khủng khiếp này làm cho mặt mày đều trắng bệch, tận đến khi sóng lửa qua đi, trong mắt vẫn còn đọng lại một chút sợ hãi! Vụ nổ như vậy, thực quá mức kh*ng b*…
Mộ Lan Nhị lão giờ đang liếc mắt nhìn nhau, chất chứa hoảng sợ và ngấm ngầm may mắn. Lúc trước, bọn họ đối chiến với Tiêu Viêm, hắn cũng không thi triển ra đấu kỹ kh*ng b* bậc này, nếu không, dù bọn họ có "Tam Thú Man Hoang quyết", chỉ sợ cũng khó có thể ngăn cản được một kích đáng sợ như thế.
"Tên tiểu tử này, khó trách có thể trở thành Minh Chủ Viêm Minh, quả nhiên thực lực không yếu a." Vuốt mồ hôi lạnh trên trán, lòng vẫn còn bàng hoàng sợ hãi, hai lão già cười khổ thấp giọng với nhau.
"Cũng không biết tên Nhạn Lạc Thiên kia sao rồi? Năng lượng bạo tạc đáng sợ như thế, dù hắn là cường giả Đấu Tông đi nữa, kết cục hẳn là chịu xui xẻo thôi!"
Trên chiến trường, vô số ánh mắt chăm chú vào bầu trời ngập tràn sóng lửa, rồi lại nhìn thân ảnh từ không trung đang không ngừng hạ xuống. Tên quái vật kia thi triển ra công kích bậc này quả thật đáng sợ!
Sau khi một mạch cắm đầu cắm cổ vọt chạy về đến tường thành, Hải Ba Đông quay đầu lại mới nhìn thấy Tiêu Viêm đang rơi nhanh xuống. Lão hướng về phía đám Tiêu Đỉnh cười xấu hổ, rồi vội vàng xoay người cấp tốc lướt tới chỗ Tiêu Viêm, còn cách hắn không xa thì đột nhiên thân hình Tiêu Viêm đã dừng sững giữa không trung, Hỏa Dực lại giương ra, vẫy nhẹ mấy cái, một lần nữa gian nan trôi nổi trên bầu trời.