Thủ ấn vừa chạm vào lồng ngực Lạc Nhạn Thiên. Khuôn mặt của Tiêu Viêm đột nhiên lạnh lùng hẳn, ngay lúc đó, một cỗ năng lượng cuồng bạo bỗng nhiên từ trong lòng bàn tay hắn cuồn cuộn tuôn ra, phô thiên cái địa trút vào thân thể của y.
Oanhhh...!
Dưới vô số ánh mắt đang chăm chú dõi theo, một tiếng nổ như sấm động trời quang đột ngột vang lên, lúc này mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, từ chỗ hai bóng người tiếp xúc, những làn sóng năng lượng đang giằng xé xung đột với nhau rồi lan tỏa khuếch tán ra bốn phương tám hướng, cực kỳ đáng sợ.
Khi bàn tay Tiêu Viêm ấn lên ngực hắn, Lạc Nhạn Thiên sắc mặt tức thời biến đổi, cực kỳ khó coi. Y không thể ngờ được, chỉ là Đấu Hoàng mà Tiêu Viêm lại có thể phát ra công kích mạnh mẽ đến dường ấy!
Nhưng dù trở tay không kịp, Lạc Nhạn Thiên vẫn chân chính là một Đấu Tông cường giả, dựa vào khả năng điều động lực lượng hơn người, ngay tại lúc kình khí từ lòng bàn tay Tiêu Viêm cuồng bạo tuôn ra, thân thể y cũng lập tức sáng lóa kim quang. Một con kim sắc Linh Nhạn rực rỡ hào quang hiện lên, nháy mắt đã biến hóa thành một bộ Nhạn Linh Kim giáp óng ánh bao phủ lấy lồng ngực của y.
Mà sát na lúc Linh Nhạn biến hóa, lực lượng từ trong thủ chưởng của Tiêm Viêm cũng vừa cuộn đến!
Phốc...oaa!
Với khoảng cách gần như vậy, mà cương cường đón nhận một kích toàn lực của Tiêu Viêm, thì dù cho lúc khẩn cấp quan đầu Lạc Nhạn Thiên kịp thời triệu hồi ra Nhạn Linh Kim giáp, cũng không thể nào triệt tiêu toàn bộ lực lượng quá mức cường hãn kia. Có không ít những luồng kình khí bạo liệt đã kịp len lỏi vào, chấn vỡ từng mảnh kim giáp, tống mạnh vào thân thể của y, khiến Lạc Nhạn Thiên cổ họng lập tức trào máu, không thể đè xuống mà phún cả ra ngoài!
Lạc Nhạn Thiên phun máu, toàn trường không ngớt xôn xao, vô số người ngơ ngẩn không tin những gì trông thấy, mà Liên quân của Tam đại Đế quốc lại càng há mồm trợn mắt nhìn y. Mới giao thủ một chiêu thôi, vị Đấu Tông này đã thổ huyết đương trường vậy sao?
Mà Mộ Lan nhị lão đứng trên không trung giữa Liên quân nhìn thấy cảnh này, cũng đắc ý cười nhạt, thầm mắng một tiếng đáng kiếp. Không phải bọn ta đã cảnh báo trước, tên kia không phải là một Đấu Hoàng bình thường rồi sao, cứ ỷ y thân pháp mình nhanh lẹ không thèm coi hắn ra gì, quả là da mặt cũng thật dày, không sợ bị mòn bớt hay sao.
So với Liên quân bên kia đờ đẫn cả người, thì phía Viêm Minh lúc đầu im thin thít lại đang bùng nổ những tràng hoan hô không ngớt, vào giờ khắc này, nỗi khiếp sợ do Tông chủ Độc Tông gây ra đã bị tràng cảnh oanh liệt đó làm cho vơi bớt đi rất nhiều.
"Tên tiểu tử này… Một chưởng đích đáng, thẳng thắn không chút ủy mị nể nang gì, thật không thể chê vào đâu được nữa nha." Hải Ba Đông mặt tươi hớn hở, miệng mồm liên tục than thở tán dương.
"Tiểuuu... Hỗnnn... Đảnnn...!"