Nguồn: TruyenYY
Phía trên căn cứ, bọn người Hải Ba Đông sửng sốt một lúc lâu rồi mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, tay sờ sờ trán đều phát hiện tất cả đều là mồ hôi lạnh.
"Tiểu tử này … quá mạo hiểm …" Hải Ba Đông nuốt một ngụm nước bọt, còn chút khiếp sợ nói.
Gia Hình Thiên cười khổ một tiếng nói: "Ngươi đã nhiều lần chứng kiến hắn làm nhiều việc ngoài dự kiến rồi a. Người trẻ tuổi quả thật là … Nếu đổi lại là ta, chắc chắn sẽ không làm loại chuyện này."
Tiêu Đỉnh đang ngồi trên xe lăn lúc này cũng thở phào nhẹ nhõm, thân thể đang căng thẳng giống như thoát lực tựa vào thành ghế, thở dài nói: "Ván cờ này, cuối cùng cũng đã kết thúc."
Đám người Hải Ba Đông nghe vậy cũng gật đầu đồng ý, Mộ Lan Tam Lão sở dĩ đáng sợ như thế là bởi vì sự liên thủ thi triển "Tam Thú Man Hoang Quyết" có thể sánh với Đấu Tông cường giả, nhưng mà hiện giờ tam thú đã bị Tiêu Viêm đánh trọng thương một, như vậy "Tam Thú Man Hoang Quyết" đã mất đi công hiệu. Hai tên trưởng lão còn lại cũng chỉ là hai gã Đấu Hoàng đỉnh phong mà thôi, không đủ khả năng để kiêu ngạo.
Đối với thực lực của Tiêu Viêm, hiện tại mặc dù bị thương nhưng muốn đối phó hai gã Đấu Hoàng đỉnh phong tất nhiên vẫn dễ dàng hơn nhiều so với đối phó với một gã Đấu Tông cường giả. Hơn nữa, hắn còn đánh tàn phế một trong Tam Lão, như vậy đối với trận chiến giữa Mỹ Đỗ Toa và Lạc Nhạn Thiên cũng không có kẻ nào có thể quấy nhiễu được nữa. Với thực lực của Mỹ Đỗ Toa thì đánh bại Lạc Nhạn Thiên chỉ là vấn đề thời gian.
Khi Mộ Lan Tam Lão và Lạc Nhạn Thiên hôm nay đều thất bại thì nguy cơ của Gia Mã đế quốc sẽ lập tức giảm bớt, nói không chừng còn có thể nhân cơ hội làm cho liên quân tam tông tổn thất thảm trọng.
Nghĩ đến đó, mọi người trong căn cứ đều nhịn không được mà xuất hiện vẻ mặt mừng như điên. Một năm nay bọn họ bị liên minh tam tông đánh cho không ngóc đầu lên được, nếu còn tiếp tục thất bại thì cảnh nước mất nhà tan là không tránh khỏi.
Người kéo bọn họ khỏi sự tuyệt vọng chính là người thanh niên đang liều mạng trên không kia!
Hắn dùng cả sinh mạng của mình để đổi lấy sinh cơ cho Gia Mã đế quốc, giúp vô số người thoát khỏi cảnh phải ly hương.
Bàn tay mềm mại của Nguyệt Mị đưa lên che đôi môi đỏ hồng, cặp mắt mê người của nàng không thể che dấu được sự rung động, trận chiến kinh tâm lúc nãy đã khiến trái tim nàng như nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng hoàn hảo, Tiêu Viêm hiện giờ vẫn lấy tư thế kẻ chiến thắng đứng sừng sững trên chiến trường.