Nguồn: TruyenYY
Ba lão giả hiện ra trên bầu trời đều mặc áo bào màu xanh, chỉ là trên mỗi áo bào đều có hình của ba loài thú khác nhau: sư tử, hổ và gấu. Những hình đó nhìn qua không hề giống với kim tuyến (chỉ thêu) làm thành, ngược lại lại giống như loại năng lượng huyền bí khác lạ nào đó ngưng tụ thành. Bởi vậy, khi ánh mắt quét tới ba con mãnh thú dị thường dữ tợn kia thì dường như chúng đang trừng ánh mắt hung tợn màu đỏ tươi kia bắn lại. Nếu như người có tâm trí không vững vàng, chỉ sợ chịu không nổi mà hai chân mềm nhũn ra ở dưới ánh mắt cuồng bạo tràn ngập sát ý đó.
Mặc dù xem khí tức của ba vị lão giả áo xanh này dường như chỉ ở vào cấp bậc Đấu Hoàng đỉnh phong, nhưng trên gương mặt của Mỹ Đỗ Toa lại có thêm một chút ngưng trọng khó có thể che dấu. Tam Thú Man Hoang Quyết mà ba người này tu luyện có chút kỳ dị, liên hợp lại có sức chiến đấu kinh người. Cho dù là nàng cũng phải cẩn trọng.
Ở bên ngoài căn cứ, liên quân ba nước đông nghìn nghịt, theo sự xuất hiện của ba vị trưởng lão của Mộ Lan cốc, nhất thời bộc phát tiếng hoan hô như sấm rền. Mà so với sĩ khí dâng cao của bọn họ thì trong lòng đám người Tiêu Đỉnh ở phía trên căn cứ hơi chút nặng nề.
"Mẹ nó! Mấy tên vương bát đản không biết xấu hổ này. Nói như thế nào cũng là cường giả có được danh tiếng không nhỏ ở khu vực Tây Bắc, vậy mà lại lấy nhiều đánh ít." Sắc mặt Hải Ba Đông khó coi nhìn ba lão giả xuất hiện trên bầu trời, nhịn không được nổi giận mắng.
Sắc mặt Gia Hình Thiên cũng có chút khó coi gật gật đầu, trầm ngâm một hồi rồi cắn răng nói: "Hay là hai người chúng ta đi ra ngoài giúp Mỹ Đỗ Toa nữ vương ngăn cản một hồi. Cho nàng tranh thủ nghỉ ngơi một ít thời gian cũng được a!"
"Bình tĩnh đừng vội! Nếu hai người các ngươi cũng ra tay, thì các cường giả khác của ba tông môn kia tất nhiên cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Đến lúc đó ngược lại lại đem đại chiến bùng nổ trước mà mục đích của hai người cũng khó có thể đạt được!" Sắc mặt Tiêu Đỉnh ngưng trọng, lắc đầu nói.
"Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ đứng nhìn nàng bị vây đánh?" Hải Ba Đông nhíu chặt mày, nói.
"Ai! Bây giờ chỉ có thể hy vọng Mỹ Đỗ Toa nữ vương có thể chống lại bọn họ. Trừ điều đó ra cũng không có cách nào khác." Tiêu Đỉnh cười khổ, thở dài một tiếng. Tình thế tất cả đều rơi vào hạ phong như thế này, bất kỳ mưu kế nào cũng đều vô dụng.
Nghe thế, Hải Ba Đông cùng Gia Hình Thiên chỉ có thể không cam lòng dậm dậm chân. Loại tình hình này đúng là hoàn toàn ở vào hoàn cảnh rất xấu! Nhưng mà cũng đúng theo như lời Tiêu Đỉnh nói, biết rõ là ở vào hoàn cảnh xấu cũng không có biện pháp gì. Cường giả Đấu Tông của đối phương không kém mình, cường giả cấp bậc Đấu Vương, Đấu Hoàng lại nhiều hơn so với bọn hắn. Như thế không lâm vào hoàn cảnh xấu thì còn có thể thế nào chứ?
"Nếu Tiêu Viêm ở đây thì tốt rồi. Bằng thực lực của hắn, ngăn lại Lạc Nhạn Thiên cùng Mộ Lan tam lão tất nhiên là không có vấn đề lớn gì. Chỉ cần để cho Mỹ Đỗ Toa có một ít thời gian thì đánh bại một người cũng không phải là không có khả năng." Pháp Mã ở một bên không nói tiếng nào bỗng khẽ thở dài một tiếng, rồi nói.