Nguồn: TruyenYY
Nhìn bộ dáng kinh ngạc ngẩn ra của Nguyệt Mị, Tiêu Viêm buồn cười gật gật đầu, nói: "Nguyệt Mĩ thống lĩnh nhớ ra rồi sao?"
Nghe thế, Nguyệt Mị cũng từ trong khiếp sợ khôi phục lại tinh thần, sắc mặt một hồi xanh một hồi trắng. Bất luận như thế nào nàng cũng không thể tin được vị cường giả trong lúc giơ tay nhấc nhân có thể lập tức đem hai gã Đấu Vương đánh chết ở trước mắt vậy mà lại là thiếu niên năm đó bị nàng đuổi giết chật vật chạy trốn chết.
Trong lòng nhớ đến năm đó lần đầu tiên gặp Tiêu Viêm thì Tiêu Viêm hình như mới gần là một Đấu sư mà thôi. Nhưng hiện giờ… ngắn ngủi vài năm, làm sao có thể đạt được đến trình độ thế này?
Sắc mặt Nguyệt Mị thay đổi không ngừng, trong lòng dâng lên một tia khiếp sợ đối với thanh niên mặc áo choàng đen đang mỉm cười trước mắt này. Thân thể cũng không tự chủ được mà lui về sau hai bước, trong giọng nói có chút cẩn thận, nói: "Ngươi muốn cái gỉ?"
Tiêu Viêm năm đó chính là bị nàng đuổi giết có chút chật vật. Nếu không phải trên đường gặp đoàn người Cổ Hà e rằng thật sự sẽ bị nàng bắt được. Bởi vậy, Nguyệt Mị cũng thật có chút bận tâm việc Tiêu Viêm hiện thân hỗ trợ ở trước mắt là có ý niệm muốn tính sổ với nàng.
Nhìn bộ dáng có chút không yên, cẩn thận của nàng, Tiêu Viêm cười cười, phất tay nói: "Nguyệt Mị thống lĩnh yên tâm đi. Tiêu Viêm không phải là người lòng dạ hẹp hỏi. Mấy chuyện năm đó đã sớm quên rồi."
Nghe những lời này của Tiêu Viêm, Nguyệt Mị lúc này mới nhẹ nhõm lặng lẽ thở dài một hơi, đột nhiên kinh hãi, kêu to: "Tiêu Viêm? Ngươi nói ngươi gọi là Tiêu Viêm?" Tiếng kinh hãi bật thốt lên, hai tròng mắt của nàng cũng là nghi hoặc không yên, nhìn qua quét lại trên người Tiêu Viêm. Cùng Viêm Minh kề vai chiến đấu lâu như vậy, nàng tự nhiên cũng biết, vị Minh chủ trẻ tuổi kia của Viêm Minh chính là tên như thế này!
"Minh chủ của Viêm Minh?" tiếng hô hạ xuống, Nguyệt Mị chớp chớp mắt, liền vội vã nói luôn.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu.
Nguyệt Mị kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm gật đầu, một lúc lâu sau mới lẩm bẩm nói: "Quả nhiên là ngươi… Thật sự không ngờ, vài năm trước một cái Đấu Sư nhỏ bé, bây giờ đã trở thành chủ nhân của thế lực mạnh mẽ nhất đế quốc Gia Mã." Nói đến đây, trong lòng Nguyệt Mị không nhịn được cũng có chút than thở. Năm đó tiểu tử bị nàng tuỳ ý nắm vuốt kia bây giờ lại có thể tuỳ ý nắm vuốt nàng. Loại chuyển đổi trái ngược này làm cho Nguyệt Mị đúng thật là có loại cảm giác không thật.
"Không nói là chủ nhân đi! Chỉ là đem một ít thế lực trong đế quốc chỉnh sửa tập hợp lại cùng một chỗ mà thôi." Tiêu Viêm cười cười, nhẹ nhàng thản nhiên nói. Bạn đang đọc truyện tại