Thanh Sơn Trấn hôm nay so sánh với lúc trước không thể nghi ngờ rằng có vẻ áp lực cùng yên tĩnh hơn rất nhiều. Trên đường phố trong trấn, ít thấy bóng người. Cửa trấn ở bốn phía cũng bị đóng chặt lại. Mà phía trên tường thanh cao ngất được xây bằng đá hoa cương đang ẩn hiện bóng người dày đặc. Trong đám người không ngừng có tiếng bàn tán thấp giọng xôn xao.
"Mẹ nó! Những Độc Sư này làm sao tiến được vào bên trong đế quốc? Phía trước không phải có phòng tuyến của Viêm Minh cùng đế quốc sao?"
"Ba đế quốc lớn bắt tay cùng tiến công Gia Mã đế quốc, Viêm Minh có mạnh đi chăng nữa cũng là có hạn về số người. Làm sao có thể chiếu cố được ở khắp nơi. Mấy vương bát đản này hẳn là thừa dịp có kẽ hở nên lén lút trốn vào."
"Bây giờ phải làm sao đây? Xem huy chương trước ngực của tên ở giữa bọn hắn, chính là một gã Tứ phẩm Độc Sư. Loại Độc Sư cấp bậc này, ngoại trừ cường giả cấp bậc Đấu Vương ra thì có ai có thể thu thập được?"
"Ai! Thanh Sơn Trấn của chúng ta bây giờ chỉ có đội trưởng Nghiêm Thừa của Huyết chiến dong binh đoàn là Tám sao Đấu Linh, những người khác phần lớn đều là Đấu sư hoặc Đại đấu sư. Nếu cái tên Tứ phẩm Độc Sư kia quăng một mảnh khói độc lại đây, chỉ sợ không ít người sẽ lập tức hôn mê."
"Mẹ nó! Cùng lắm thì liều mạng cùng bọn họ. Chúng ta nhiều người tại sao lại phải sợ mười mấy người bọn hắn?"
"Bọn họ đang ước gì chúng ta tự động mở cửa thành ra. Không phải ngươi không biết sự đáng sợ của Độc Sư, am hiểu nhất chính là lấy một địch nhiều. Nếu không có thực lực tuyệt đối áp chế thì muốn đánh chết không phải dễ a!"
Ở giữa đám người đông nghịt kia, ở trong Dong binh đoàn một đại hán sắc mặt lạnh lùng đang đứng. Trên ngực bọn họ đều có cùng một dạng huy chương Dong binh đoàn. Nhìn kỹ lại, rõ ràng là Huyết chiến dong binh đoàn năm đó được Tiêu Viêm cứu một lần. Mà người trung niên ở giữa bọn họ cũng chính là đội trưởng Nghiêm Thừa của Huyết chiến dong binh đoàn. Ở bên cạnh hắn, còn có hai bóng người quen thuộc, Tạp Cương cùng Linh Nhi.
*Dong binh: Lính đánh thuê, để theo nguyên văn cho đúng bối cảnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Giờ phút này, sắc mặc mọi người thoáng có chút khó coi, ánh mắt đều tập trung vào mười mấy bóng người ở bên ngoài tường thành.
"Nhị thúc, làm sao bây giờ? Cứ phòng thủ chặt thế này cũng không phải là biện pháp a! Nghe nói có không ít người đã lén tiến vào Ma thú sơn mạch này. Gần đây không ngừng truyền đến tin tức các trấn nhỏ bị huyết tẩy. Thủ đoạn độc ác kia chỉ có những tên b**n th** đó mới làm ra." Đôi mắt sáng của Linh nhi hung hăng nhìn về phía hơn mười bóng người dưới tường thành, thanh âm có chút lo lắng nói.
"Không tử thủ thì còn có thể làm thế nào? Chẳng lẽ các ngươi không phát hiện trong số bọn hắn có một Tứ phẩm Độc Sư hay sao? Loại Độc Sư cấp bậc này, cho dù là ta cũng chỉ có phần thắng cực nhỏ. Nếu không phải đối phương không có cường giả có thể bay lên không trung cùng với trấn Thanh Sơn bởi vì phải phòng ngự ma thú tập kích mà cố ý xây dựng thành tường cao thì sớm đã bị bọn hắn xông tới, chém giết bốn phía rồi!" Sắc mặt Nghiêm Thừa cũng có chút tối sầm, nói