Nguồn: TruyenYY
Lúc này, Tử Nghiên ở bên trong cột sáng đang ung dung duỗi cái lưng. Nhất thời, đường cong bên ngoài vốn rất mê người kia liền hoàn mĩ nổi lên. Nàng chậm rãi mở hai tròng mắt, nhìn Tiêu Viêm đang trợn mắt há mồm trên không trung, trong lòng bỗng nhiên nổi lên chút tinh nghịch, ánh mắt ngượng ngùng hướng về Tiêu Viêm liếc một cái.
Trên bầu trời, nhận được ánh mắt ngượng ngùng này, Tiêu Viêm lạnh cả người rùng mình một cái, chợt cười khổ lắc lắc đầu. Cô nàng này vẫn còn tính tình trẻ con kia.
Thân hình vừa động, chậm rãi hạ xuống, Tiêu Viêm ánh mắt không chớp một cái từ trong Nạp giới lấy ra một bộ áo choàng, vừa định đưa cho Tử Nghiên. Nhưng khi bàn tay vừa chạm đến người của đối phương thì cả người Tử Nghiên đột nhiên run lên. Chợt một trận ánh sáng xanh khác thường từ trong cơ thể Tử Nghiên bùng phát ra. Dưới đạo ánh sáng xanh này, thân hình Tử Nghiên bỗng nhiên thu nhỏ lại bằng tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được. Chỉ vẻn vẹn có mấy lần hô hấp, một cái đại mỹ nhân có dáng người lung linh liền biến thành thân thể mềm mại tr*n tr**ng trong bộ dáng của một bé gái.
Ngạc nhiên nhìn sự biến hoá này của Tử Nghiên, Tiêu Viêm giật mình, chợt nhịn không được bật cười, lắc lắc đầu. Xem ra mặc dù đã tiến vào lục giai nhưng Tử Nghiên vẫn chưa hoàn toàn hoá giải hết dược lực của Hoá Hình thảo kia a!
Tử Nghiên cũng bị biến hóa đó của mình mà kinh hãi. Nhưng mà khi nàng nhìn thấy thân thể của mình lại biến trở về bộ dáng của tiểu cô nương trước kia thì hai lông mày nhỏ nhỏ nhất thời dựng lên. Nhìn thấy Tiêu Viêm trước mặt đăng vui sướng khi người gặp họa, không khỏi tức giận đến xông tới, hai tay không ngừng quơ loạn trên mặt của Tiêu Viêm.
Cánh tay Tiêu Viêm ôm lấy Tử Nghiên đang nhào đến, cảm thụ được da thịt trơn mịn như dương chi bạch ngọc, ánh mắt nhất thời có chút trồi ra, ho khan một tiếng, vội vàng đem áo choàng đen trên tay mạnh mẽ phủ lên người của Tư Nghiên, sau đó hung hăng gõ một cái ở trên đầu, nói: "Im lặng một chút cho ta! Nếu không về sau không luyện chế Hóa Hình đan cho ngươi, cho ngươi cả đời đều là hình dạng thế này."
Ôm lấy đầu nhỏ, Tử Nghiên không cam lòng bĩu môi. Nhưng mà đối với uy h**p của Tiêu Viêm nàng vẫn còn có chút e ngại. Bởi vậy chỉ có thể buồn bực ôm đầu, than thở nói: "Hoá hình thảo chết tiệt…"
Tiêu Viêm nhéo nhéo khuôn mặt đáng yêu phấn điêu ngọc trác của Tử Nghiên cười nói: "Như thế này cũng không sai a! Làm người khác vui vẻ nhiều a!"
"Hừ! Nói một đằng nghĩ một nẻo. Rõ ràng là ngươi thích hình dáng như vừa rồi nhất. Đừng cho là ta không biết. Thải Lân tỷ nói, nam nhân các ngươi đều như vậy." Tử Nghiên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tiêu Viêm. Lúc trước bộ dạng kia của Tiêu Viêm chỉ kém chút nữa là chảy máu mũi thôi.