Nguồn: TruyenYY
Núi rừng mờ mịt. Một đạo hắc ảnh như tia chớp lao vút qua, bởi tốc độ phi hành cực nhanh nên áp lực phả xuống cánh rừng mênh mông bên dưới tạo thành một cái rãnh xám xịt thật dài một hồi lâu mới chậm rãi tiêu tan.
Bóng đen đó chính là Tiêu Viêm, kẻ vừa giải quyết dứt điểm phiền toái cho Huyết Chiến dong binh đoàn, hắn không hề lo lắng Hách Càn kia dám âm thầm giở thủ đoạn, vì hắn biết, trước thực lực tuyệt đối mọi mưu ma chước quỉ đều vô dụng. Một Hách gia nho nhỏ, cho dù tại Đông bắc Đế quốc có chút uy vọng, nhưng đem so sánh với Viêm Minh thì chỉ miễn cưỡng được xem như là thế lực một phương mà thôi, muốn diệt trừ, cũng không tốn bao nhiêu hơi sức.
Bởi vậy sau khi Tiêu Viêm dẹp hết mọi rắc rối mới an tâm rời đi, mà lần này ly khai hắn cũng không lưu thêm vật gì lại nữa, nói cho cùng, hắn và đám người Tạp Cương kia cũng không có giao tình quá mức sâu đậm, lần trước ở nhờ một thời gian, giờ hai lần ra tay hỗ trợ, xem như cũng đã thành toàn cho họ rồi!
Trong đầu miên man suy nghĩ, mà tốc độ của Tiêu Viêm cũng đột nhiên tăng lên, ước chừng muời mấy phút sau mới dần chậm lại, hỏa dực sau lưng không ngừng chớp động, thân hình đã trực tiếp nhắm thẳng một sơn cốc ẩn trong lòng núi tiến vào.
Vừa tiến vào sơn cốc, Tiêu Viêm đã cảm thụ được một ánh mắt lạnh lẽo quét qua thân hình hắn, chuyển đến khuôn mặt hắn thì dừng lại.
Ánh mắt kia chính là của Mỹ Đỗ Toa đang thủ hộ ở nơi này, nên hắn vẫn bình thản, thân hình nhoáng lên, khi xuất hiện thì đã ở bên cạnh cái kén khổng lồ đang phát ra tử sắc quang mang.
"Mọi việc tốt cả chứ?" nhìn thấy Tiêu Viêm xuất hiện, Mỹ Đỗ Toa mắt khẽ lướt nhìn, tùy ý hỏi một câu.
Tiêu Viêm gật đầu cười, đem chuyện lúc nãy đại khái nói sơ qua, mà Mỹ Đỗ Toa cũng có vẻ thờ ơ, một Đấu Vương cùng một cái dong binh đoàn vô danh mà thôi, quả cũng khó khiến cho nàng ta phải tò mò quan tâm được.
"Khí tức trong cơ thể ngươi càng lúc ba động càng lớn, đấu khí không ngừng bành trướng, xem ra phải nhanh chóng bế quan..." So sánh với việc trên thì chuyện này có vẻ được nàng ta xem trong hơn thì phải, mày liễu nhíu lại, mắt chăm chú nhìn. Hiện tại, nhìn Tiêu Viêm không khác gì một cái sàng thủng lỗ chỗ, đấu khí không ngừng tuôn ra ào ạt từ những lỗ thủng này.
Tiêu Viêm đành cười khổ gật đầu, lúc nãy bạo phát một chút khí thế, đã làm cho đấu khí trong cơ thể có chút không thể khống chế, ác một nỗi, trong lúc khẩn yếu quan đầu này, thiên địa năng lượng lại không ngừng quán chú hội tụ vào trong thân thể hắn, lại càng khiến nó trở thêm hỗn loạn náo nhiệt.