Nguồn: TruyenYY
Nghe được âm thanh kinh hãi được truyền ra từ trong miệng của gia chủ Hách gia, Tiêu Viêm hơi nhíu mày lại, cũng không có nói chuyện, nhưng đấu khí hùng hồn từ trong cơ thể tỏa ra vẫn không có yếu bớt, một tia nguy hiểm cũng nhàn nhạt hiện lên trong mắt.
Cái bộ dạng cam chịu này của Tiêu Viêm làm cho tay chân của gia chủ Hách gia càng thêm lạnh lẽo. Bây giờ hắn quả thật có cảm giác như muốn đâm đầu chết đi, trêu chọc ai không tốt, hết lần này tới lần khác lại đi trêu chọc tên gia hỏa kinh khủng nhất Gia Mã đế quốc này. Lấy thanh thế hiện tại của Viêm Minh tại Gia Mã đế quốc, chỉ sợ không bao lâu nữa sẽ lại trở thành pho tượng "Vân Lam Tông" thứ hai, mà trong mắt của thế lực khổng lồ này, một cái Hách Gia như vậy, chỉ cần một đầu ngón tay là có thể dìm chết mười mấy lần.
Sắc mặt của gia chủ Hách gia biến đổi không ngừng. Một lát sau, cảm thấy được sự áp bách của khí thế hùng hồn kia, cả người cũng đều run lên, vội vàng tán đi tất cả phòng hộ, khom người cung kính nói.
- Không biết Tiêu minh chủ đại giá quang lâm, lúc trước nếu có đắc tôi, xin Tiêu minh chủ đại nhân đại lượng không so đo. Toàn bộ việc này xin nghe theo Tiêu minh chủ, Hách gia sẽ tự nhiên nghe theo!
Từ thái độ băng hàn lúc trước cho đến loại khúm núm hiện tại, biến chuyển của hai người cũng chỉ diễn ra trong chớp mắt. Tất cả các thành viên Huyết Chiến dong binh đoàn cho đến các hộ vệ của Hách gia đều là mở cái miệng rộng nhìn gia chủ Hách gia đang khúm núm như một nô tài. Loại biến hóa này, cũng làm cho bọn họ có chút không ngờ.
Đối với những ánh mắt nhìn chung quanh kia, gia chủ Hách gia cũng không quan tâm chút nào. Hắn cúi cái đầu xuống, nhìn hai chân cách đó không xa, mồ hôi lạnh cũng không ngừng từ trên trán chảy xuống. Làm một người có chút danh vọng trong đế quốc, hắn đối với trận đại chiến kinh thiên động địa trên Vân Lam Tông so với người thường càng thêm hiểu rõ. Bởi vậy, hắn cũng biết được người thanh niên đang mặc áo choàng đen trước mắt này có thực lực đáng sợ đến như thế nào.
Tự hắn cũng hiểu được, cho dù hắn có dốc hết toàn lực thì cũng không có chút cơ hội trốn được từ người đứng đầu Viêm Minh đã đánh bại Vân Sơn đạt đến cảnh giới Đấu Tông kia. Hơn nữa, hắn cũng không có một thân một mình, Hách gia còn cần hắn bảo hộ, Hách gia mặc dù tại khu vực Đông Bắc này có chút danh tiếng, nhưng trong mắt thế lực khổng lồ như "Viêm Minh" này thì cũng không vào đâu cả. Nếu như Tiêu Viêm muốn cho Hách gia bọn họ biến mất tại Gia Mã đế quốc này thì đó cũng chỉ là một chuyện đơn giản mà thôi.
Bởi vậy, việc đã đến tình trạng này rồi, khúm núm lại là cách an toàn nhất của hắn cùng với Hách gia. Ngược lại, nếu như sau khi đã đoán được thân phận của đối phương, mà còn có ý định dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, chỉ sợ kết cuộc sẽ là…. Hắn vô cùng hiểu rõ, Tiêu Viêm không phải là một đứa nhóc bình thường gì cả, thủ đoạn của người này đối với địch nhân, không hề thua các lão cáo già chút nào.