Nguồn: TruyenYY
Âm thanh bình thản đó vang vọng quanh quẩn hồi lâu trên giáo trường rồi mới tắt hẳn. Những tiếng la hét ồn ã cũng im ắng hoàn toàn, mọi người vội vàng đảo mắt nhìn khắp xung quanh, tâm tình ai nấy đều loạn động cả lên.
Lúc âm thanh kia vừa vang lên, sắc mặt Hách gia chủ đã khẽ biến đổi, giọng điệu của đối phương không một chút khách khí khiến lão hừ lạnh một tiếng, nhưng bàn chân vẫn không dẫm xuống mà chầm chậm thu về, trầm giọng: "Không biết là vị bằng hữu nào đến đây, có điều đây là việc của Hách gia, xin các hạ vui lòng không nhúng tay vào!"
Lão vừa nói, cũng vừa quét mắt một lượt xung quanh, nhưng khiến cho lòng hắn thót một cái vì hắn đã để tâm tìm kiếm vẫn không thấy bóng dáng một ai khác lạ cả.
"Lão tìm ta à?" trong lúc Hách gia gia chủ còn đang ngơ ngẩn nhìn quanh, thì bỗng một đạo âm thanh như sấm xuân vang rền xa xa từ chân trời truyền lại, đồng thời một bóng hắc ảnh nhanh như quỉ mị đột nhiên hiện lên tại giáo trường, cười nhạt nhìn lão.
Sự xuất hiện quỉ dỉ bất ngờ như vậy đủ khiến cho đồng tử của Hách gia gia chủ co rút lại. Tốc độ như vậy… Ánh mắt lão từ từ chuyển động dời lên trên khuôn mặt của người mới tới, nhất thời ngẩn ra. Niên kỉ quá trẻ, ngoài dự liệu của hắn rồi.
Ngỡ ngàng nhìn người vận hắc bào đó mà trong lòng Tạp Cương mừng như điên dại, sắc mặt trắng bệch thoáng chút hồng hào, cố gắng chống tay định đứng dậy, nhưng vì thương thế quá nặng không thể làm gì hơn.
Tạp Cương khẽ động đậy lại khiến cho đám người Huyết Chiến dong binh đoàn tiếp tục xao động, đồng thời đưa mắt đầy hiếu kỳ nhìn hắc bào nhân, đa số bọn họ đều nghe được, trận chiến lần trước, dong binh đoàn sở dĩ còn tồn tại đến giờ, chính là nhờ sự hỗ trợ của vị trẻ tuổi thần bí này.
"Hắn đó là vị Tiêu Viêm tiên sinh thần bí mà ngươi nói a?" gã trung niên nhân khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt đầy vẻ kinh dị nhìn tới bóng lưng hắc bào nhân kia, nói khẽ với Linh Nhi lúc này mặt mày hớn hở vui sướng vô cùng.
"Vâng!" Linh Nhi gật đầu lia lịa, nhìn không chớp mắt vào bóng áo đen nọ, từ khi y xuất hiện, sinh cơ tưởng chừng như đã tuyệt bỗng lại le lói trong lòng cô bé. Cũng không hiểu tại sao, với người thanh niên vốn chẳng quen biết nhiều này, lòng cô lại tràn đầy tin tưởng.
"Quả thật trẻ tuổi a!" gã trung niên nhìn thấy một bên mặt của Tiêu Viêm, không khỏi hạ giọng thì thào.
"Người ta còn trẻ thì dĩ nhiên tuổi phải trẻ rồi. Có liên quan gì thực lực mạnh yếu chứ!" Linh Nhi bĩu môi, rõ ràng bất mãn với gã trung niên về chuyện đi so niên kỷ với thực lực.
Gã trung niên đành cười khổ, hắn dĩ nhiên hi vọng hắc bào thanh niên này thực lực càng mạnh càng tốt, nhưng mà gì cũng phải nhìn vào thực tế mà nói, như Hách gia gia chủ có thể đạt thực lực bây giờ không biết phải tu luyện mất bao nhiêu năm, mà xem người thanh niên này, có tính gian thêm cũng chỉ chừng hai mươi tuổi, thời gian tu luyện như thế..ôi..!