Nguồn: TruyenYY
Tiếng quát của Tiêu Viêm như sấm sét tại dãy núi ầm ầm vang vọng, mà bóng đen sắp biến mắt kia, cũng bởi vì tiếng quát này mà thoáng tạm dừng.
Tiêu Viêm đứng xa xa nhìn đạo thân hình kia dừng một chút, trong lòng chỉ đoán nhưng sau đó trực tiếp khẳng định, không nghĩ tới, nhiều năm như vậy sau, hắn vẫn như cũ còn có thể tại nơi này gặp lại nàng, chẳng qua, vì cái gì nàng bây giờ, cùng trước kia đã hoàn toàn không giống nhau? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ cái gọi là Ách Nan độc thể, đã muốn hoàn toàn bạo phát?
Trong lòng ý niệm quay cuồng, Tiêu Viêm không chút nghĩ ngợi, đôi cánh lửa sau lưng đột nhiên rung lên, thân hình liền trực tiếp lướt tới bóng đen kia.
Như cảm giác được cử động của Tiêu Viêm, bóng đen kia run lên, nhưng không quay đầu lại, sương mù màu xám từ trong cơ thể bùng phát ra. Tại không trung một đạo bụi vụ nổ bung, mà thân ảnh này cũng quỷ dị hư không tiêu thất.
Theo sự biến mất của thân ảnh, đoàn bụi vụ nổ bung kia, cũng nhanh chóng tiêu tán, một lát sau, liền hóa thành hư vô.
Tiêu Viêm thân hình xẹt qua phía chân trời, mà khi truy tới, bóng đen đã muốn biến mất không thấy chút bóng dáng, nét mặt hắn căng thẳng, nắm tay nắm chặt, thấp giọng mắng: "Người kia... Vì cái gì không dám gặp ta? "
Ở phía sau Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa nhanh chóng đi tới, ánh mắt cẩn thận ở phía chân trời đảo qua, chợt khẽ nhíu mày, nói.
- Ngươi nhận biết người nọ?
- Nếu đoán không sai, kia hẳn là một bằng hữu của ta nhiều năm trước, chẳng qua...
Tiêu Viêm cười khổ một tiếng, không đem chuyện tình Ách Nan độc thể nói ra.
- Người này có một thân độc công quỷ dị khó lường, nhưng mà lúc trước cùng với ta giao thủ, dường như tinh thần hắn dao động rất lớn, khi thì thanh tỉnh khi thì mê mang. Hắn không thấy ngươi, có lẽ là bởi vì duyên cớ này đi.
Mỹ Đỗ Toa đối với lần này cũng chưa truy vấn, mà là chuyển đổi sang đề tài khác, trầm ngâm nói.
Nét mặt Tiêu Viêm căng thẳng, có chút không cam lòng, tìm kiếm khắp nơi một vòng, mà vẫn như cũ không có kết quả, lập tức chỉ khẽ thở dài một hơi. Xem tình huống như vậy, tình huống mà nàng nói lúc ly biệt, hôm nay đã muốn xuất hiện.
- Hắn đã đi rồi, trở về đi, Tử Nghiên còn trong sơn cốc.
Mỹ Đỗ Toa nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm chỉ phải gật gật đầu, xoay người, chần chờ một hồi, lại quay tới, nhìn vào rừng rậm mịt mù kia, đột nhiên trầm giọng nói.
- Tiểu Y Tiên, ta không biết mấy năm nay đến tột cùng chuyện gì xảy ra với ngươi, nhưng ta đã nói qua, mặc kệ ngươi biến thành cái dạng gì, ta Tiêu Viêm vẫn như cũ là bằng hữu của ngươi, đến hiện giờ, cũng chưa từng có chút hối hận!