Nguồn: TruyenYY
Rừng cây mênh mông. Cuồng phong thổi qua làm cho rừng cây như phát ra từng cơn sóng biển, tiếng sóng ầm ầm như truyền khắp cả Sơn Mạch.
Trên rừng cây, đột nhiên vang lên một tiếng xé gió. Chợt ba đạo bóng đen từ xa xa thoáng hiện đến. Cuối cùng thân hình dừng lại trên bầu trời, ánh mắt không ngừng nhìn quét qua phía dưới.
Nhiều năm chưa từng trở về đây, bởi vì địa hình có một ít biến hoá, vị trí của khe núi nhỏ cũng xuất hiện một ít sai lệch. Vì thế cũng làm lãng phí không ít thời gian tìm kiếm của Tiêu Viêm.
Ánh mắt chậm rãi đảo qua rừng cây phía dưới. Một lát sau, trong mắt Tiêu Viêm sáng ngời, đôi cảnh lửa sau lưng rung lên, bay nhanh về một mảnh đất giữa khe hở của mấy ngọn núi. Sau đó, Mỹ Đỗ Toa cũng Tử Nghiên xem xét xung quanh một chút rồi cũng bay theo.
Lát sau, thân hình Tiêu Viêm liền hiện ra trên bầu trời của ngọn núi ở giữa. Tầm mắt nhìn xuống đảo qua, nhất thời khẽ thở phào nhẹ nhõm. Chỉ thấy được giữa những ngọn núi bao quanh, có một cái sơn cốc không có nửa đường đi vào, xuyên qua rừng cây xanh um che lấp, hiện ra trong tầm nhìn của Tiêu Viêm.
Thân thể từ từ hạ xuống, Tiêu Viêm hít sâu một hơi. Mặc dù cách một khoảng cách xa như vậy nhưng hắn vẫn có thể rõ ràng ngửi được một cỗ mùi thơm nồng đậm.
"Dược thảo nơi này so với năm đó càng thêm nhiều. Xem ra đúng thật là một cái bảo địa a." Nhìn sơn cốc, trong mắt Tiêu Viêm lộ ra vẻ vui sướng. Nghiêng đầu phất phất tay với hai người Mỹ Đỗ Toa, sau đó liền vỗ cánh lửa, hạ xuống trong sơn cốc.
Thân hình chậm rãi dừng lại trên vách đá ở bốn phía của sơn cốc. Tiêu Viêm vừa muốn xuống cốc, một đạo gió tanh xen lẫn với kình phong bén nhọn đột nhiên bùng nổ kéo đến.
Khẽ nhíu mà, Tiêu Viêm cong ngón tay búng ra. Một cỗ đấu khí màu xanh biếc hùng hồn từ đầu ngón tay nhanh chóng xuất ra. Cuối cùng đập thật mạnh vào đạo bóng đen kia.
Rắc!
Hai cái chạm vào nhau. Bóng đen kia phát ra một tiếng kêu to thê lương, chợt vội vàng lùi về phía sau. Tiêu Viêm định nhãn nhìn lại, hoá ra một con ma thú cả người màu đen, sau lưng mọc lên hai cánh.
Mặc dù ma thú bị Tiêu Viêm đánh lui những cũng không nguyện ý lùi lại mà vẫn chần chừ trên bầu trời, phát ra từng tiếng kêu to sắc nhọn tràn đầy uy h**p với Tiêu Viêm.
"Không ngờ ở đây lại xuất hiện Tứ giai ma thú. Chẳng lẽ là bị dược liệu quý hiếm trong sơn cốc hấp dẫn đến?" Ngẩng đầu nhìn ma thú đang bay quanh kia, Tiêu Viêm lẩm bẩm mấy tiếng, chợt lắc đầu, không hề để ý đến nó. Thân hình vừa động, liền hoá thành bóng đen lướt nhanh vào trong sơn cốc.
Ma thú đang bay quanh trên bầu trời kia nhìn thấy Tiêu Viêm cử động như thế, hai mắt nhất thời đỏ bừng. Hai cánh rung lên, đánh mạnh về phía Tiêu Viêm.