Nguồn: TruyenYY
Ánh mắt Linh Nhi dừng chỗ chiếc áo choàng đen nhanh chóng được cởi bỏ, một khuôn mặt trẻ tuổi mang đầy vẻ bình thản bất ngờ hiện ra trong mắt nàng.
Khi nhìn thấy khuôn mặt còn rất trẻ này cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của nàng khẽ nhếch lên, Linh Nhi thoáng có chút thất thần, chẳng biết tại sao nàng lại thấy khuôn mặt này dường như có cảm giác đã gặp ở đâu rồi, chẳng qua giờ phút này nàng không thể nghĩ ra là đã gặp ở nơi nào.
Nhân cơ hội đó, kẻ bị đáng ngã ra đất là Tạp Cương cũng là vội vàng bò dậy, cũng không để ý đến vết máu ở khóe miệng liền xông lên bảo vệ Linh Nhi, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía người thanh niên mặc áo choàng đen trước mặt, cảm kích nói.
- Đa tạ vị tiên sinh này đã ra tay giúp đỡ!
Giờ phút này mọi người trên ngã tư đường cũng đã phục hồi lại tinh thần, ánh mắt có chút kinh dị nhìn qua người thanh niên trẻ tuổi mặc áo choàng đen, mặc dù đối với việc hắn dùng một đòn có thể đánh lui được tên nam tử mặt sẹo có thực lực tam tinh đấu sư kia thì rất là kinh ngạc, nhưng cũng không ít người trong ánh mắt đều toát ra sự thương hại: " Tên nhóc con này chẳng lẽ không biết trong Thanh Sơn trấn này dong binh đoàn Xà Sào rất ngang ngược càn rỡ sao? Có được sự ủng hộ của Hách gia ở Hắc Nham Thành, nên cho dù phóng khắp phạm vi ngàn dặm quanh Ma Thú Sơn Mạch này cùng đều không có một người dám trêu chọc vào dong binh đoàn Xà Sào, bởi lẽ tọa trấn bên trong dong binh đoàn này chính là một gã cường giả Đấu Vương thật sự."
Một vài tên là nhân thủ trong dong binh đoàn Xà Sào sau khi nhìn thấy nam tử mặt sẹo bị đả thương, đều là vội vàng chạy nhanh tới nâng dậy, sau đó đem ánh mắt hung tợn nhìn về phía người thanh niên mặc áo choàng đen.
Phụt!
Nam tử mặt sẹo sau khi khó khăn đứng dậy, sắc mặt trắng bệch liền phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt ác độc nhìn về phía Tiêu Viêm đang bình thản, giận dữ nói:
- Thằng ranh con giỏi lắm, quả nhiên có can đảm, dám tại Thanh Sơn trấn này đụng vào dong binh đoàn Xà Sào chúng ta? Ngươi không biết rằng đoàn trưởng chúng ta chính là con rể của Hách gia sao?
Nhàn nhạt liếc nhìn nam tử mặt sẹo một cái, Tiêu Viêm lắc đầu, thật sự là hắn chưa từng nghe gì về Hách gia.
- Vị tiên sinh này, đại ân của ngài, Tạp Cương vô cùng cảm kích, tuy nhiên ngài vẫn nên mau rời khỏi đây đi, nếu một khi để cường giả của dong binh đoàn Xà Sào tới đây muốn chạy sẽ rất khó khăn.
Tạp Cương nhìn ánh mắt độc ác của nam tử nam tử cũng chỉ biết than nhẹ, đem Linh Nhi đẩy về phía Tiêu Viêm, thấp giọng cầu khẩn.
- Xin tiên sinh hãy đem Linh Nhi ra khỏi Thanh Sơn trấn, nếu ngài cảm thấy phiền toái vậy chỉ cần ra khỏi chỗ này hãy cho nàng rời đi, ta ở lại đây ngăn cản bọn họ!
- Ta không đi! Phải chết thì cùng chết, dù sao dong binh đoàn Huyết Chiến chắc chắn cũng không thể tồn tại hết ngày hôm nay, ta dù có sống cũng không ý nghĩa nữa.
Nghe vậy Linh Nhi cũng là bất động, cắn chặt răng nức nở nói.
- Ngươi...
Tạp Cương giận dữ, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của Linh Nhi cũng đành phải thở dài, phất tay một cái nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL