Nguồn: TruyenYY
Lần này Tiêu Viêm không kéo dài thời gian chút nào, liền đem sự tình thoáng khai báo cho hai người Tiêu Đỉnh, sau đó ở trong phủ tìm Tử Nghiên, liền mang theo nàng lặng lẽ rời đi.
Mang theo Tử Nghiên, mới ra khỏi đế đô, Tiêu Viêm vừa muốn sử dụng hai cánh đấu khí chạy đi, bên cạnh Tử Nghiên kéo kéo tay áo của hắn, ngón tay út hướng về phía trước, thanh âm thanh thúy cười nói.
- Thải Lân tỷ ở đàng kia.
Nghe được lời này, Tiêu Viêm nhất thời cả kinh, liền tranh thủ ánh mắt ném về hướng đó, quả nhiên nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của Mỹ Đỗ Toa đang biếng nhác dựa vào thân cây, mắt đẹp nhìn chằm chằm hai người bọn hắn.
- Làm sao ngươi lại ở đây?
Tiêu Viêm kinh ngạc nói.
- Ngươi muốn đem Tử Nghiên đi, ta lo lắng nàng đi theo ngươi…
Mỹ Đỗ Toa thản nhiên nói, chợt chậm rãi đi tới, không để ý ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Viêm, đem Tử Nghiên kéo đi.
Thấy thế, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ đành phải nói.
- Được rồi được rồi, ngươi đã tới thì cũng theo ta đi. Ta là muốn đi bế quan, không phải đi du ngoạn, mang theo Tử Nghiên, cũng bởi vì lúc nàng tiến giai cần phải có năng lượng khổng lồ, mà địa phương ta muốn đi lại rất thích hợp với nàng.
Trong miệng nói như vậy, bả vai Tiêu Viêm run lên, đôi cánh lửa màu xanh biếc từ sau lưng lộ ra, cuối cùng hóa thành một đôi cánh lửa dài tám trượng vô cùng hoa lệ.
- Ngươi mang theo Tử Nghiên đuổi kịp đi.
Nói với Mỹ Đỗ Toa một câu, hai cánh Tiêu Viêm rung lên, thân hình liền bay vụt trên không, cuối cùng bay vút về hướng Ma Thú Sơn Mạch.
Mỹ Đỗ Toa nhìn thân ảnh Tiêu Viêm biến mất, trên khuôn mặt lạnh lùng hiện ra nụ cười khó thấy, sau đó thân hình lóe lên, mang theo Tử Nghiên, liền bay lên trời. Mũi chân chạm nhẹ một cái tại hư không, đuổi theo Tiêu Viêm ở phía trước.
***
Lúc rời đi, Tiêu Viêm thuận tiện cầm một bộ bản đồ của Gia Mã Đế Quốc, dựa theo trí nhớ năm đó, nhanh chóng bay tới khu vực Đông Bắc của đế quốc.
Khe núi nhỏ năm đó gần đông bắc Ma Thú Sơn Mạch, nơi đó cách đế đô cực xa, nếu bình thường phi hành thú hoặc là đi bằng xe ngựa ít nhất cũng là phải 5, 6 ngày mới có thể tới, nhưng hiện giờ Tiêu Viêm không còn là một đấu giả nho nhỏ như năm đó, lấy tốc độ hiện tại của hắn. Mặc dù là phải xuyên qua toàn bộ Gia Mã Đế Quốc, nhiều lắm cũng chỉ mất một ngày thôi.
Dựa theo lộ tuyến của bản đồ, ba người Tiêu Viêm như ngựa không dừng vó chạy liên tục nửa ngày, rốt cục ngay tại lúc mặt trời lặn, đã xuất hiện trên một ngọn núi tại Ma Thú Sơn Mạch.
Thân hình chậm rãi từ giữa không trung hạ xuống, Tiêu Viêm đứng ở đỉnh ngọn núi, ánh mắt mang theo hồi niệm nhìn lại nơi này, cảm giác có một chút quen thuộc, hắn còn có thể nhớ rõ ràng, năm đó, hắn ở trong này, đã từng bị một đoàn dong binh tên là Lang Đầu đuổi giết nên phải trốn sâu vào Ma Thú Sơn Mạch. Mà lúc ấy cũng chính là lần đầu tiên hắn gặp được Vân Vận lúc đó dùng tên giả là Vân Chi.
Tiêu Viêm chìm dần trong hồi ức, hồi lâu sau, mới một tiếng than nhẹ, mấy năm trôi qua, cảnh vật thì vẫn như cũ nhưng người thì...
Ánh mắt dời xuống, cuối cùng dừng tại một trấn nhỏ dưới chân núi, Tiêu Viêm nhớ rõ, cái trấn nhỏ này, tên là Thanh Sơn Trấn, hắn năm đó sau khi từ Ô Thản Thành rời đi, đây là địa điểm thứ nhất lịch lãm, mà cũng là ở nơi này, hắn lần đầu tiên trong đời kết giao người bằng hữu, là cô gái thiện lương Tiểu Y Tiên kia...
Trong đầu thoáng hiện qua thân ảnh cô nàng ôn nhu ngồi trên bên trong hiệu thuốc, chữa thương cho những dong binh, Tiêu Viêm có chút nhớ nhung, đã gần sáu bảy năm trôi qua, không biết hiện giờ nàng thế nào. Ngay cả Dược Lão cũng có chút kiêng kị Ách Nan độc thể của nàng phát tác. Nhớ tới cô gái thiện lương kia cần phải uống thuốc độc cả ngày để duy trì hoạt động thân thể, Tiêu Viêm liền có thêm cảm giác đau lòng.