Nguồn: TruyenYY
"Viêm Minh?"
Trong miệng cẩn thận nhắc tới nhắc lui cái tên này. Ánh mắt Gia Hình Thiên chuyển hướng tới trên người Tiêu Viêm, cười nói: "Tên rất hay, ngày sau địa vị Viêm Minh này, chỉ sợ sẽ vượt qua rất xa Vân Lam Tông ha."
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, nhẹ giọng nói: "Tiêu Viêm dĩ nhiên đem hết khả năng ra mà làm."
"Ha hả, nếu liên minh này đã muốn thành lập, tự nhiên cần phải có một vị trí chỉ huy toàn cục là Minh chủ..." Pháp Mã đứng dậy, cười nói: "Xem ra chức vị này không phải Tiêu Viêm tiểu hữu làm thì không còn ai a."
Nghe được lời Pháp Mã nói, Mộc Thần, Nạp Lan Kiệt đám người cũng vội vàng cười phụ họa, Tiêu Viêm chịu mất mát lớn như vậy để thúc đẩy thành lập liên minh, bọn họ tự nhiên sẽ không khờ dại cho rằng thật sự là đại công vô tư (có nghĩa: Tiêu Viêm chịu thiệt thòi vậy cũng không làm chịu không công - dg), liên minh này vị trí đứng đầu chắc chắn Tiêu Viêm nắm trong lòng bàn tay, tự nhiên không một ai đui mù tại trường hợp này nói lời phản đối.
Mà đối với việc này, Tiêu Viêm cười cười, cũng không nói ra lời chối từ, đứng dậy cười sang sảng nói: "Viêm Minh không phải Tiêu Viêm một mình sở hữu nó. Ngày sau thành tựu, còn phải dựa vào chư vị nguyên lão đang ngồi ở đây!"
Nhìn mọi việc hết thảy cũng đều trong dự liệu mà tiến hành, Tiêu Đỉnh cũng gật đầu cười, phất phất tay, một bên đám thị nữ tranh thủ rót rượu ngon tặng cho chư vị đang có mặt.
"Hôm nay liên minh đại thành, tính ra là một đại sự, vì Viêm Minh, mọi người cùng uống một ly nào!" Giơ lên chén rượu, Tiêu Đỉnh lại cười nói.
"Ha ha! Uống!"
Ở trong đại sảnh vang lên một trận tiếng cười giòn, một liên minh một thế lực khổng lồ tại Gia Mã Đế Quốc rốt cục lặng yên thành hình, có lẽ không lâu sau, thế lực tân sinh này, sẽ được mọi người trong Gia Mã Đế Quốc nhắc tới, rất nhiều người đều đã rõ ràng, cái thế lực này sẽ thay thế địa vị của Vân Lam Tông!
Còn sự thay thế này có thể hay không vượt xa hơn so với Vân Lam Tông, còn phải xem năng lực của người chỉ huy nó!
***
Trong đại sảnh, mọi việc đã thương thảo xong, mọi người cũng lục tục rời đi, mà bầu không khí ngưng trọng trong đại sảnh, cũng từ từ thư giản xuống.
Khi người cuối cùng rời khỏi Tiêu phủ, Tiêu Viêm cũng thở dài ra một hơi, đặt mông ngồi lại ở ghế, thở dài: "Rốt cục đã thu phục xong, ngày sau Tiêu gia ta coi như yên tâm đã có thế lực lực này bảo hộ ha."
"Lấy thực lực của ngươi hôm nay, trực tiếp mạnh mẽ áp bức bọn họ gia nhập không phải được sao, ngươi thương lượng như thế thật quá phiền toái, quả nhiên là tự mình chuốc lấy cực khổ." Mỹ Đỗ Toa nữ vương trầm mặc nãy giờ, rốt cục cũng liếc mắt nhìn Tiêu Viêm một cái, âm thanh lạnh lùng vang lên.