Nguồn: TruyenYY
Vân Vận rời đi, Tiêu Viêm không thể ngăn cản. Bởi vì trong lòng hắn cũng hiểu biết, mặc dù Vân Vận không ôm quá nhiều hận ý đối với việc Vân Lam Tông bị hủy diệt. Nhưng bất kể nói thế nào thì nàng cũng là tông chủ Vân Lam tông. Vân Lam Tông bị hủy diệt không thể không lưu lại một khúc mắc trong lòng nàng. Có lẽ nàng cũng muốn ở lại bên cạnh Tiêu Viêm, hết sức trợ giúp Tiêu Viêm. Nhưng sâu trong nội tâm cũng mơ hồ có chút kháng cự đối với việc này. Phần kháng cự này đến từ tình cảm của nàng đối với Vân Lam Tông, đến từ nhiều năm mà Vân Lam Tông bồi dưỡng nàng.
Vân Vận lần này rời khỏi Gia Mã đế quốc, nguyên nhân có lẽ do muốn dùng thời gian hoá giải tia kháng cự trong lòng kia. Giống như theo lời nói của nàng, nếu một ngày kia nàng có thể đem Vân Lam Tông cất sâu ở tận trong đáy lòng không nghĩ đến nữa. Như vậy nàng mới có thể trở về.
Lấy thực lực của Tiêu Viêm bây giờ cùng với các cường giả ở bên cạnh, muốn mạnh mẽ lưu lại Vân Vận cũng không khó. Nhưng hắn cũng không muốn lưu lại nàng ở tình huống như thế. Đối với Vân Vận, hắn có một loại tình cảm đặc thù. Năm đó còn trẻ, những chuyện trong Ma Thú sơn mạch làm cho hắn khó có thể quên. Cảnh xuân phát sinh trong sơn động kia, ngẫu nhiên nghĩ lại cũng sẽ làm cho lòng hắn rục rịch trổi dậy. Bởi vậy, vì để cho Vân Vận hoá giải phần khúc mắc trong lòng, hắn không hề ngăn trở.
Tiêu Viêm ở lại trên Vân Lam sơn ba ngày thời gian. Buổi sáng sớm ngày hôm sau, Vân Vận cuối cùng không hề kéo thêm thời gian nữa. Nàng sợ hãi bản thân tiếp tục lưu lại bên cạnh hắn sẽ làm biến mất ý niệm rời đi mà nàng thật vất vả quyết tâm mới có được. Bởi vậy, lợi dụng lúc Tiêu Viêm nhắm mắt tu luyện, nàng mang theo Nạp Lan Yên Nhiên lặng lẽ rời đi.
Vân Vận nhẹ nhàng rời đi cũng không một ai phát hiện. Khi nàng xoay người dời đi thì đôi mắt nhắm chặt của Tiêu Viêm cũng chậm rãi mở ra. Ánh mắt nhu hoà nhìn bóng dáng động lòng người kia, không lên tiếng ngăn cản, để mặc nàng bay lên không mà đi, cuối cùng nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt. Khi bóng dáng của Vân Vận hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của hắn thì sắc mặt cũng trầm xuống, buồn bã, đưa tay cầm lấy nội giáp màu xanh đậm đang gấp gọn gàn để ở một bên. Trên đó còn lưu lại một chút mùi thơm nhàn nhạt.
Ngón tay di qua mấy vết nứt rất nhỏ phía ngoài nội giáp, nét nhu hoà trong ánh mắt Tiêu Viêm càng tăng lên. Năm đó, cái nội giáp này đã cứu mạng hắn vài lần, trong lúc đó đã mất đi một ít mảnh vỡ. Mà những mảnh vỡ này đều là sau khi hắn rời khỏi Gia Mã đế quốc, được Vân Vận cố sức tìm về, sau đó lại cẩn thật gắn vào. Đương nhiên, cũng có một số ít vì đủ loại nguyên nhân mà khó có thể tìm về được. Những chỗ đó đều được Vân Vận dùng các vật thể giống vậy cẩn thận may vá.
Tuy nói nội giáp này năm đó là vật thiếp thân (vật sát theo người, vật không rời người) của Vân Vận nên có được liên hệ rất nhỏ. Nhưng muốn ở bên trong đế quốc tìm được những mảnh vỡ nho nhỏ kia cũng phải trả tâm huyết cực kỳ khổng lồ. Chỉ điểm này cũng đủ để khiến cho Tiêu Viêm buông tha cho bất kỳ khúc mắc nào trong quá khứ.