Nguồn: TruyenYY
"Ha ha, tiểu tử kia, xương cốt của ngươi còn khá cứng rắn a! Ta còn tưởng rằng ngươi ít nhất cũng phải tĩnh dưỡng một tháng mới có khí lực để nói chứ. Không ngờ hiện tại qua nửa tháng đã khôi phục một ít lực lượng, thật làm cho người khác kinh ngạc a!"
Trong đại sảnh rộng rãi, một tiếng cười già nua đột nhiên truyền tới, thân hình của Hải Ba Động chợt chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Nhìn thấy Hải Ba Đông đi vào, Tiêu Viêm cũng mỉm cười, đứng dậy tự mình nghênh đón, sau đó trở về ngồi xuống.
Ngồi trên ghế, ánh mắt của Hải Ba Đông cẩn thận quét qua người của Tiêu Viêm, trong mắt đột nhiên xẹt qua một tia kinh ngạc, giật mình nói: "Khí tức của ngươi … " Ở Hải Ba Đông xem xét, lúc này khí tức của Tiêu Viêm thoáng có chút cao thấp lên xuống không ổn định, nhìn qua có điểm giống như với tình huống sắp tấn giai.
Nhìn thấy trên khuôn mặt Hải Ba Đông vô cùng kinh ngạc, Tiêu Viêm cười cười, gật đầu nhẹ giọng nói: "Lần này tuy rằng thụ thương rất nặng, nhưng cũng có thu hoạch. Ta dường như mơ hồ chạm tới tấm chắn của Đấu Hoàng cấp bậc. Nếu như may mắn mà nói, có lẽ không lâu sau có thể thử đánh sâu vào Đấu Hoàng cấp bậc."
Nghe vậy, sắc mặt Hải Ba Đông vui mừng, chợt chép miệng kinh thán, thở dài nói: "Ngươi tiểu tử này! Tuy nói đại chiến cùng Vân Sơn bậc là cường giả này đối với ngươi có lợi ích không nhỏ, nhưng mà không nghĩ được rằng lại có thể khiến ngươi đụng chạm đến bình chướng Đấu Hoàng." Thân là Đấu Hoàng cường giả, hắn tự nhiên cực kỳ rõ ràng đẳng cấp chênh lệch giữa Đấu Vương cùng Đấu Hoàng là to lớn khó có thể vượt qua. Năm đó, hắn chính là dừng lại tại Đấu Vương đỉnh phong gần mười năm thời gian rồi mới nhờ vào cơ duyên may mắn để đột phá. Mà hiện tại nhìn tốc độ tu luyện của Tiêu Viêm như vậy, thật sự khiến hắn có chút không nói được gì.
Đối với sự cảm thán của Hải Ba Đông, Tiêu Viêm cười cười nhưng không có nói cái gì. Dựa theo tình huống ban đầu, nguyên nhân bởi vì thực lực của hắn ở trong lòng đất tăng vọt dẫn đến độ khó của việc hắn muốn từ Đấu Vương đỉnh phong tiến thêm một bước cũng tăng mạnh. Bởi vậy từ sau khi đi ra khỏi lòng đất, mặc kệ là hắn tu luyện như thế nào thì thực lực trong cơ thể vẫn đình trệ không tiến lên được. Ngoại trừ thao tác điều khiển đấu khí trong cơ thể càng trở nên thông thạo hơn, thì không có chút động tĩnh nào cả. Dựa theo dự liệu của hắn, không có thời gian hai năm chỉ sợ là khó có thể chân chính tiến vào cấp bậc Đấu Hoàng.
Nhưng mà trận đại chiến cận kề sinh tử kia ở Vân Lam Tông, tuy rằng khiến hắn quanh quẩn vài lần ở ranh giới sống chết nhưng cũng vì vậy mà lưu lại vô cùng chỗ tốt. Mà tiến bộ này mơ hồ đã chạm đến cấp bậc Đấu Hoàng lại là chỗ tốt lớn nhất.
Nếu không phải nguyên nhân vì trận sinh tử đại chiến này, Tiêu Viêm muốn ở thời gian này chạm đến cấp bậc Đấu Hoàng rõ ràng là một việc không có khả năng. Mà đây cũng chỉ có thể nói là cơ duyên thôi.
Ở trong Sinh tử chiến đấu thì có khả năng đem tiềm lực ẩn tàng trong cơ thể con người bạo phát ra. Bởi vậy, chiến đấu vĩnh viễn là con đường ngắn nhất để đề thăng thực lực. Đương nhiên, đầu tiên chính là ngươi có thể đảm bảo được bản thân sẽ không biến thành một bộ thi thể lạnh băng ở trong sinh tử chiến đấu này. Nói vậy, cho dù có đột phá như thế nào đi nữa thì cũng chẳng làm nên chuyện gì.