Khắp trời yên tĩnh, chỉ có giọng nói lạnh lùng chậm rãi của Tiêu Viêm quanh quẩn. Vô số đệ tử của Vân Lam Tông lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, chợt cảm thấy bi thương, nhớ tới Vân Lam Tông năm đó uy phong ra sao, không nghĩ tới hiện giờ lại rơi xuống mức mặc cho người khác chém giết, chênh lệch như vậy, thật khó để người phải chấp nhận.
Đương nhiên, mặc kệ hiện tại có khó có thể chấp nhận hay không. Nhưng những đệ tử Vân Lam Tông này cũng không có chút biện pháp nào. Nhìn Tiêu Viêm đằng đằng sát khí kia, sớm đã có ý niệm huyết tẩy Vân Lam Tông, nếu không phải có chút giao tình quan hệ với tông chủ Vân Vận, chỉ sợ trên sân rộng này sớm đã máu chảy thành sông. Bởi vậy, có thể giữ được một mạng, đối với bọn hắn cũng đã là chuyện cực kỳ may mắn.
Nghe thấy âm thanh xét xử lạnh lùng cuối cùng của Tiêu Viêm, thân thể mềm mại của Vân Vận cũng khẽ run lên, hàm răng cắn chặt lên đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt tái nhợt lại.
"Vân Lam Tông này, thật sự là phải hủy tại trong tay mình sao?"
Ngọc thủ nắm chặt lại, đôi mắt sáng của Vân Vận chậm rãi quét qua vô số khuôn mặt đệ tử Vân Lam Tông, trên gương mặt hiện lên một chút bi thương, lẩm bẩm nói: "Đây là sự trả thù của ngươi đối với Vân Lam Tông sao? "
Nhìn bộ dáng thống khổ kia của Vân Vận, Nạp Lan Yên Nhiên cũng là một trận đau lòng, nắm chặt ngọc thủ của người đứng trước, đột nhiên ngẩng đầu đối với Tiêu Viêm nói:
- Tiêu Viêm, hiện giờ Vân Lam Tông đối với ngươi đã không có uy h**p gì nữa, chẳng lẽ không thể thủ hạ lưu tình sao? Ta cùng với lão sư có thể trước mặt mọi người thề, đoạn ân oán này, ngày sau Vân Lam Tông không có một người nhắc tới!
Tiêu Viêm đưa mắt liếc nàng một cái, mặt không chút thay đổi nói.
- Nhìn vào quan hệ trong quá khứ, đây đã là nhượng bộ cuối cùng của ta, chó gà không tha cùng với tự động giải tán, hai cái chọn một, lựa chọn như thế nào, chính các ngươi quyết định!
Nghe thấy Tiêu Viêm nói xong, con ngươi của Nạp Lan Yên Nhiên cũng là ảm đạm lại, nàng biết, Tiêu Viêm tuyệt đối sẽ không để cho Vân Lam Tông tiếp tục tồn tại ở Gia Mã Đế Quốc, có thể để hắn tha đi những đệ tử bình thường, đó đã là nhượng bộ lớn nhất của hắn.
Mà Tiêu Viêm vừa dứt lời, vô số ánh mắt trong lúc nhất thời cũng nhìn về phía Vân Vận, lựa chọn cuối cùng như thế nào cũng là do ý của nàng.
Dưới sự soi mói của vô số ánh mắt, bàn tay ngọc của Vân Vận khẽ nắm chặt lại. Ánh mắt lóe lên vẻ giãy dụa, hồi lâu sau, rốt cuộc suy sụp thở dài, một âm thanh khàn khàn tràn ngập mệt mỏi cùng vô lực phát ra.
- Thôi, mọi việc đã đến đây, có nói thêm nữa cũng vô dụng, nếu như ý ngươi là thế, thì cứ theo ý ngươi đi. Chỉ cần ngươi không đả thương những đệ tử bình thường của Vân Lam Tông, trong một tháng, ta sẽ giải tán Vân Lam Tông!
Chỉ nói mấy câu ngắn ngủn, nhưng lại giống như đã dùng hết toàn bộ khí lực trong cơ thể. Câu nói sau cùng vừa nói ra, đôi mắt sáng của Vân Vận cũng đã trở nên ảm đạm không chút ánh sáng, cứ như vậy mà suy sụp, người thấy cũng cảm giác thương tâm không thôi.