Khi ánh mắt đỏ ngầu của Tiêu Viêm quét xuống, trên quảng trường trong nháy mắt liền yên tĩnh lại. Một ít đệ tử Vân Lam Tông lặng lẽ nuốt nước miếng, trong lòng thoáng có chút bất an. Hiện giờ đại ma đầu thần bí kia bỏ trốn mất dạng, kế tiếp sợ rằng sẽ là thời điểm Tiêu Viêm tìm Vân Lam Tông bọn họ tính sổ.
Nhìn thần sắc của Tiêu Viêm, đám người Hải Ba Đông nhất thời ngẩn ra, thân hình chợt động, liền hiện ra bên cạnh Tiêu Viêm, nhìn chằm chằm phía dưới.
Nhìn thấy trận thế trên bầu trời, khuôn mặt Vân Vận khẽ biến sắc, bàn tay nắm vung lên, đem sự xôn xao trên sân rộng áp chế xuống. Hiện giờ Vân Sơn đã chết, như vậy nàng liền trở thành người nắm giữ Vân Lam Tông một lần nữa. Bởi vậy nàng không thể trơ mắt nhìn Vân Lam Tông bị hủy trong tay của Tiêu Viêm. Nguồn: https://webtruyenchu.com
- Ngươi… Ngươi đến tột cùng là muốn như thế nào?
Khẽ cắn răng, Vân Vận đem ánh mắt dừng tại khuôn mặt dị thường lạnh lùng của Tiêu Viêm. Tâm tình của nàng lúc này thật sự hỗn loạn cực độ. Mặc dù mấy năm nay, quan hệ với Vân Sơn mờ nhạt rất nhiều. Nhưng người đó thủy chung vẫn là sư phụ của nàng. Hiện giờ Vân Sơn chết trong tay Tiêu Viêm, theo lẽ thường nàng vốn nên báo thù. Nhưng mấy năm nay Vân Sơn làm ra đủ loại chuyện tình, rơi vào kết cục như vậy cũng chỉ có thể nói là gieo gió gặt bão mà thôi. Về điểm này, cho dù là Vân Vận cũng không thể phản bác được chút nào.
Vân Sơn chết trong tay Tiêu Viêm. Về lý cũng chết chưa hết tội. Nhưng luận về mặt tình, Vân Vận thân là đệ tử của Vân Sơn phải có trách nhiệm báo thù. Nhưng mà chưa đề cập đến hôm nay Vân Lam Tông đã rơi vào hạ phong, cho dù Vân Vận có thực lực, muốn nàng ra tay đánh chết Tiêu Viêm để báo thù, đồng dạng cũng là khó có thể làm được. Bởi vậy ở giữa sự bồi hồi cùng do dự này, trong tâm Vân Vận sự giãy dụa càng kịch liệt.
Nghe được giọng nói của Vân Vận, khuôn mặt Tiêu Viêm hơi run rẩy, ngửa mặt lên trời cười to một trận, trong tiếng cười tràn ngập bi thương cùng phẫn nộ.
- Ta muốn như thế nào? Lúc trước Vân Lam Tông bắt phụ thân ta, sau hủy Tiêu gia ta, giờ lại hại sư phụ ta bị Hồn Điện bắt đi, sống chết không biết. Ngươi còn muốn hỏi ta như thế nào sao?
Cảm thụ được sự bi thương cùng phẫn nộ trong giọng nói của Tiêu Viêm, hai bàn tay Vân Vân càng nắm chặt, móng tay đâm vào lòng bàn tay làm đau. Nàng có thể biết được cái loại phẫn nộ thống khổ trong lòng của Tiêu Viêm giờ phút này. Mà mấy năm nay Vân Lam tông làm những chuyện như vậy, nàng cũng không có chút lý do nào để cãi lại.
- Những việc lão sư làm mấy năm nay, quả thật thương tổn rất lớn đối với ngươi. Nhưng ngươi cũng đã làm cho Vân Lam tông thành bộ dáng như thế này, chẳng lẽ không thể thu tay lại sao?