Năng lượng Thủ Ấn khổng lồ làm cho vô số ánh mắt khiếp sợ xuất hiện, chợt đình trệ một chút, năng lượng khổng lồ liền mang theo một uy áp mãnh liệt khác thường hung hăng va chạm năng lượng trường kiếm.
"Ầm! "
Trong nháy mắt, hai đạo năng lượng cực kì kh*ng b* đối chọi trên thiên không. Chợt nổ vang một tiếng rung trời, mặc dù sớm có chuẩn bị nhưng có không ít người hai lỗ tai vù vù một trận, liên lụy đến cả con mắt có chút mơ hồ.
Hai đạo công kích hung hãn va chạm nhau, từng luồng năng lượng dao động điên cuồng, thậm chí cả không gian đều bị năng lượng bóp méo, bởi vậy có thể thấy được đợt công kích này đáng sợ ra sao.
Không gian vặn vẹo, đem vị trí Tiêu Viêm cùng Vân Sơn bao quát. Bởi vậy, phần đông ánh mắt trên thiên không cũng không biết hai người tột cùng là ai chiếm thượng phong. Vô số ánh mắt soi mói về phía năng lượng dao động tại chân trời, một lát sau năng lượng mới chậm rãi giảm đi, không gian vặn vẹo cũng dần dần trở nên rõ ràng. Không gian khôi phục, phía trên chân trời, hai đạo thân ảnh lần nữa xuất hiện trong tầm mắt mọi người, mà khi mọi người nhìn thấy bóng người xuất hiện trên bầu trời đều nhịn không được mà ngẩn người ra.
Giờ phút này, hai tay áo của Tiêu Viêm đều vỡ tan, hai cánh tay tr*n tr** lộ ra, trên cánh tay mơ hồ có từng vết máu nhỏ, khuôn mặt Tiêu Viêm có phần tái nhợt, khóe miệng lưu lại vết máu, hơi thở cũng yếu bớt. Hiển nhiên, lần va chạm kinh thiên lúc trước đã bị phản chấn làm bị thương không nhẹ. Thế nhưng Tiêu Viêm mặc dù chật vật, Vân Sơn đối diện đó cũng không bình yên vô sự, một thân quần áo đều rách nát. Tay áo ở ngoài khô héo, bàn tay run nhè nhẹ, một luồng máu theo lòng bàn tay dọc theo ngón tay chảy xuống.
Trông thấy điều đó, không ít người âm thầm hít một hơi, ánh mắt kinh dị nhìn về phía hắc bào thanh niên, ai cũng không nghĩ tới Tiêu Viêm không những dám tiếp nhận một kích kinh khủng của Vân Sơn, ngược lại còn làm cho Vân Sơn thương tổn… vẻ mặt đám người Gia Hình Thiên, Hải Ba Đông trong vòng chiến cũng ngạc nhiên nhìn bàn tay run rẩy, sắc mặt âm trầm như nước của Vân Sơn, mặc dù bọn họ vẫn tin tưởng Tiêu Viêm nhưng tận mắt nhìn thấy hắn có thể làm cho Đấu Tông cường giả bị thương thì cũng không nhịn được một phen chấn động. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Nhìn thấy Tiêu Viêm vẫn chưa bị Vân Sơn trực tiếp đánh chết, Vân Vận cũng lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm, bất quá khi thấy bàn tay đầy máu của Vân Sơn thì trên mặt cũng xuất hiện một đạo cảm xúc phức tạp, nàng không muốn nhìn thấy Tiêu Viêm chết trong tay Vân Sơn, nhưng cũng không muốn nhìn thấy Vân Sơn bị Tiêu Viêm g**t ch*t, giờ khắc này, nàng chỉ có thể im lặng chờ chiến đấu kết thúc.