Phía trên bầu trời, Vân Sơn sau khi bị dính đòn nghiêm trọng cấp tốc rơi xuống, trong ánh mắt kinh hãi của tất cả mọi người, thế nhưng khi rơi xuống cự ly cách mặt đất khoảng hơn mười thước, hai chân của hắn chợt giẫm vào hư không, thân thể lập tức ổn định lại. Tuy nhiên, vết máu nơi khóe miệng cùng khuôn mặt dữ tợn đã chứng minh đòn đánh vừa rồi khiến cho hắn chính thức bị thương.
Ai có thể làm cho một đấu tông cường giả như Vân Sơn chật vật như vậy? Câu hỏi đó chợt hiện lên trong lòng của không ít người, chợt mọi ánh mắt đều ngẩng cao lên tìm kiếm, cuối cùng đều dừng lại ở một hình bóng mơ hồ bên cạnh người thanh niên mặc đồ đen đang lơ lửng giữa trời.
"Đó là ai?"
Khi nhìn thấy bóng người mờ ảo bên cạnh Tiêu Viêm, mọi người đều kinh ngạc cùng ngỡ ngàng, hiển nhiên là đối với vị cường giả thần bí đột nhiên xuất hiện này đều cảm thấy vô cùng xa lạ.
Khi những người khác cảm thấy xa lạ với bóng người này thì nhóm Gia Hình Thiên, Hải Ba Đông lại cảm thấy hết sức vui mừng khi nhìn thấy người này ra tay, rốt cuộc con bài cực mạnh của Tiêu Viêm đã được đưa ra. Có vị thần bí lão sư của hắn tương trợ, việc đánh bại Vân Sơn hẳn là không khó khăn nữa.
Tranh thủ khoảng thời gian tạm nghỉ giữa trận đại chiến, mọi người nhanh chóng liếc nhìn nhau và cùng nhận thấy sự vui mừng ẩn sâu trong con mắt của đối phương. Xem ra trận đại chiến này, bọn họ hẳn là từ từ chiếm dần thượng phong, chỉ cần Tiêu Viêm cùng vị lão sư kia liên thủ đánh chết Vân Sơn, như vậy thì Vân Lam Tông đương nhiên sẽ tự sụp đổ. Sau này, nếu muốn gầy dựng lại chắc hẳn không chỉ phải nỗ lực rất nhiều.
Ngược lại với sự mừng rỡ của nhóm người Hải Ba Đông, rất nhiều đệ tử cùng trưởng lão của Vân Lam Tông trái tim không khỏi trầm xuống, đặc biệt là khi chứng kiến cảnh Vân Sơn bị thương tới hộc máu, một cảm giác bất an bỗng chốc hiện lên trong lòng. Là trụ cột của Vân Lam Tông, nếu hôm nay Vân Sơn thất bại sẽ khiến cho sỹ khí của Vân Lam Tông giảm mạnh.
Cảm giác lúc này của đôi bên thế nào Vân Sơn tự nhiên là không rảnh để ý tới, lúc này, hắn ánh mắt chính gắt gao nhìn chằm chằm bóng người già nua lơ lửng bên cạnh Tiêu Viêm, một lát sau, chậm rãi lau đi vết máu trên khóe miệng, thanh âm dày đặc nói "Năm đó ta mơ hồ cảm ứng được lực lượng của tiểu tử kia có chút cổ quái, hiện giờ mới biết được, nguồn gốc của lực lượng kia, chính là ngươi."
Trên bầu trời, Dược Lão nhàn nhạt liếc nhìn Vân Sơn phía dưới nhẹ cười nói "Đệ tử của ta đâu thể để cho ngươi tùy ý nhục mạ khi dễ? Chỉ là một gã nho nhỏ đấu tông mà thôi, nếu là năm đó, bản tôn chỉ cần nói một câu, Vân Lam Tông của ngươi chắc chắn là đã bị xóa tên tại Đấu Khí Đại Lục."
Câu nói này của Dược Lão đương nhiên không phải là khuyếch đại để hù dọa, năm đó danh vọng của hắn trên toàn đại lục không hề nhỏ, những Đấu Tôn cường giả tầm thường, hầu như ai có thể so sánh với lão. Hơn nữa Dược lão cũng là người giao hữu rộng, trong đó có một số người thực lực không kém hơn hắn, giao tình lại cực kỳ thắm thiết. Mặc dù Vân Lam Tông có một gã đấu tông cường giả bảo hộ thì vẫn như cũ không là gì trong mắt Dược Lão.