Nghe được lời nói lạnh lẽo tràn ngập sát ý kia của Vân Sơn, khuôn mặt Tiêu Viêm cũng từ từ lạnh dần. Đấu khí hùng hồn màu xanh biếc từ trong cơ thể giống như ngọn lửa lượn lờ bay ra, bao quanh thân thể hắn.
Thiên Hỏa Tam Huyền Biến! Từ sau khi Tiêu Viêm ra khỏi lòng đất của học viện Già Nam vẫn chưa từng thi triển qua. Nhưng mà Dị hỏa trong cơ thể hắn hiện nay là do Thanh liên địa tâm hỏa dung hợp cùng Vẫn lạc tâm viêm. Mà khả năng tăng lên uy lực của bí pháp này toàn bộ đều được quyết định bởi độ mạnh của Dị hỏa. Vì thế, lúc này Tiêu Viêm thi triển ra so với năm đó thì thực lực tăng lên đương nhiên là mạnh hơn rất nhiều.
Năm đó Tiêu Viêm ở cấp bậc Đấu Linh thì có thể dựa vào bí pháp này để chiến đấu với cường giả Đấu Linh đỉnh phong như Liễu Kình, Lâm Tu Nhai. Thậm chí là đánh một trận với cường giả Đấu Vương. Đương nhiên, điều kiện trước hết ở đây là không sử dụng một ít sát chiêu ẩn giấu. Mà bây giờ, thực lực của bản thân Tiêu Viêm đã đạt tới Đấu Vương đỉnh phong. Bởi vậy, sau khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến thì chỉ riêng thực lực bên ngoài đã không kém cường giả Đấu Hoàng bốn, năm sao. Hơn nữa, cộng với sự kỳ diệu của Phần Quyết, thân thể trải qua rất nhiều linh dược tẩy tủy cùng với nhiều đấu kỹ có uy lực không tầm thường thì sức chiến đấu có khả năng phát huy ra cũng đủ để đánh một trận phân thắng thua với cường giả Đấu Hoàng đỉnh phong!
Búng ngón tay một cái, Huyền trọng xích to lớn lại hiện ra trong lòng bàn tay. Trọng lượng nặng như vậy cũng chỉ làm cho cánh tay Tiêu Viêm hơi trầm xuống một chút liền nhanh chóng hồi phục lại như cũ. Trải qua nhiều năm thích ứng như vậy, đối với Tiêu Viêm thì sức nặng của Huyền Trọng xích đã không còn trở ngại quá lớn.
Tuy nói dùng Huyền trọng xích sẽ đè ép sự vận chuyển đấu khí trong cơ thể, làm cho sức chiến đấu của người sử dụng giảm xuống một ít. Nhưng mà qua nhiều năm thích ứng thì điều đó cũng hạ xuống mức thấp nhất. Bởi vậy đương nhiên cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến Tiêu Viêm.
Nghe được tiếng năng lượng nổ mạnh từ xa truyền đến, Tiêu Viêm cũng không có chút phân tâm nào. Ánh mắt không hề chớp tập trung nhìn vào Vân Sơn ở trước mặt. Chân hơi khụy, giống như sư tử hung mãnh sắp chụp mồi. Dưới cơ nhục rung rung ẩn chứa lực lượng nổ mạnh.
Nhìn bộ dáng như gặp phải đại địch của Tiêu Viêm, Vân Sơn cười khẩy, tay áo khẽ động. Vải dệt dưới sự quán chú của đấu khí cũng cứng rắn không kém gì cương thiết. Thực lực đạt tới trình độ Đấu Tông thì bất kỳ một bộ phận cao thấp nào trên cơ thể, cho dù là một sợi tóc thật nhỏ cũng có thể trở thành vũ khí giết người sắc bén.
"Đến đây đi. Để cho bản tông chủ nhìn xem đến tột cùng là ngươi dựa vào cái gì mà dám trở về lần nữa."
Năng lượng màu xanh đậm trong lòng bàn tay giống như lốc xoáy nhanh chóng xoay tròn, Vân Sơn cười lạnh lẽo, nói