Tiếng quát ngập tràn lạnh lẽo của Vân Sơn vừa vang lên thì bầu không khí phía trên Vân Lam Tông nhất thời căng thẳng, gió thu phất qua cuồn cuộn kéo theo vài chiếc lá rụng, mang theo một chút sát ý.
Khắp nơi trong Vân Lam Tông, các trưởng lão sau khi nghe được tiếng quát lạnh của Vân Sơn thì hai cánh đấu khí phía sau cũng chậm rãi hiện lên. Bàn tay khẽ động, các loại vũ khí sắc bén liền xuất hiện hàn mang. Một đoàn người đông đặc bay thẳng đến đội hình trên bầu trời.
Trên bầu trời, Tiêu Viêm nhìn khuôn mặt Vân Sơn đang nhe răng cười kia, khóe miệng đang cười cũng từ từ âm trầm. Hắn liếc mắt nhìn Vân Vận đang ngồi trên bàn cưới mà trong lòng căng thẳng vì bầu không khí đối chọi gay gắt, nhạt giọng nói: "Vân Sơn, ngươi đừng có dùng câu nói trốn tránh, ngươi là lão cẩu hại cha ta thất tung, hủy Tiêu gia ta. Ta cùng với Vân Lam Tông ngươi vốn là là không chết không thôi, hôm nay, không phải Vân Lam Tông ngươi tại Gia Mã đế quốc xoá tên, thì mạng Tiêu Viêm ta cũng để lại nơi này!"
Bị Tiêu Viêm gọi một tiếng là lão cẩu thì khóe miệng Vân Sơn giật giật một hồi. Một lát sau, Vân Sơn hít sâu một hơi, âm thanh dò hỏi: "Tiểu tạp chủng. Cũng may phụ thân ngươi hiện tại không ở trong tay ta nếu không thì nhất định phải cho hắn hưởng thụ một phen khổ sở, nếu không khó tiêu mối hận trong lòng của ta!"
"Không hề ở trong tay ngươi?", Tiêu Viêm đôi mắt nhất thời rực sáng, nắm tay trong tay áo bào cũng nắm chặt lên, cười nói: "Lão cẩu, ngươi rốt cục thừa nhận cha ta thất tung có liên quan đến ngươi."
Tiếng cười vừa hết, Tiêu Viêm ánh mắt sắc bén nhìn về phía Vân Vận đang ngồi trên bàn cưới phía dưới. Từ lúc xuất hiện đến giờ lần đầu mở miệng đối thoại với Vân Vận: "Ngươi hiện tại có thể minh bạch? Năm đó ngươi không phải còn luôn mồm xác thực rằng Vân Lam Tông cùng cha ta không hề có quan hệ hay sao?"
Gương mặtVân Vận tái nhợt, nàng có thể nghe ra sự phẫn nộ cùng cười nhạo trong thanh âm của Tiêu Viêm. Năm đó nàng cương quyết thề thốt cho rằng nhất định là hắn hiểu lầm Vân Lam Tông, nhưng mà hôm nay, từ lời nói trong chính miệng của Vân Sơn lại giống như một cái tát hung hăng đánh lên trên mặt của mình. Nguồn truyện: Truyện FULL