Theo tiếng cười phẫn nộ của Cổ Hà hạ xuống, bầu không khí trên trời nhất thời trở nên giương cung bạt kiếm.
Nhìn thấy Tiêu Viêm vậy mà lại nói ra như vậy, sắc mặt của nhóm người Gia Hình Thiên đều có chút biến sắc. Tuy nói thực lực của Tiêu Viêm bây giờ tăng mạnh, nhưng nghĩ rằng trong mười chiêu đánh bại Cổ Hà, trong đó cũng có tính phiêu lưu không nhỏ. Hôm nay các thế lực đoàn kết xông lên Vân Lam Tông, chủ ý chính là một tiếng trống làm hăng hái tinh thần đem toàn quân tiêu diệt. Huống chi hiện giờ mười vạn quân của hoàng thất chỉ sợ cũng bắt đầu vây quanh chân núi rồi. Trong thời điểm quyết định thế này, nếu Tiêu Viêm có sai lầm gì làm cho Cổ Hà chống đỡ được mười chiêu. Lẽ nào nói… lại làm cho thế tiến công đã chuẩn bị từ lâu đều dừng lại sao?
Nói như thế cũng có phần đùa giỡn đi! Nếu hôm nay lui lại, sợ rằng ngày thứ hai, Vân Lam Tông sẽ dốc hết lực lượng. Sau đó một đám tìm tới cửa.
Thấy được sắc mặt của nhóm người Gia Hình Thiên, Tiêu Viêm khoác tay áo. Đôi cánh lửa màu bích lục phía sau hơi chấn động. Một cỗ nóng cháy dị thường khiến mọi người bên cạnh có cảm giác cả người nóng bỏng. Khuôn mặt tuổi trẻ bình thản lúc này làm cho nhóm người Gia Hình Thiên mới thoáng bình phục được một chút tâm tình.
"Yên tâm đi! Lấy huyết cừu giữa ta và Vân Lam Tông tất nhiên là sẽ không hành động theo cảm tính. Tiêu Viêm cười cười, chậm rãi nói.
Nghe vậy, mọi người hai mắt nhìn nhau. Thấy hắn kiên trì như thế cũng không nói thêm cái gì nữa. Cho dù như thế nào mà nói, đối với Tiêu VIêm hiện giờ bản thân bọn họ cũng ôm vài phần tin tưởng. Hơn nữa bọn họ cũng rõ ràng tính tình của Tiêu Viêm, tất nhiên cũng biết hắn sẽ không làm ra cái gì ngu ngốc trong trường hợp này.
"Tiêu Viêm, cẩn thận một chút. Cổ Hà đã tiến vào Đấu Hoàng giai biệt. Hơn nữa hắn cũng nắm trong tay một loại hoả diễm đặc biệt lợi hại. Mặc dù không tính là dị hoả nhưng uy lực cũng không thể khinh thường." Pháp Mã trầm giọng nhắc nhở nói.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, ánh mắt liếc nhìn đôi cánh tử hoả ở phía sau Cổ Hà. Chỉ cần không phải là dị hoả thì đối với hắn cũng không có quá lớn tính uy h**p.
Đem sự tình dặn dò xong, nhóm người Gia Hình Thiên chần chờ một chút, sau đó chậm rãi tản ra. Để lại cho hai người một cái không gian rộng rãi trên bầu trời.
Mà theo mọi người thối lui, tiếng nói thầm thì dưới sân rộng cũng yếu bớt rất nhiều. Đối với sự trở về cường thế của người thanh niên Tiêu Viêm này, tuy rằng gần đây nhất mấy ngày tin tức cũng đã truyền khắp Gia Mã đế quốc nhưng có rất nhiều người ở đây chưa từng tận mắt nhìn thấy tràng chiến đấu dường như là áp đảo ở đế đô kia. Bởi vậy, khi nghe được Tiêu Viêm dĩ nhiên dõng dạc tuyên bố trong vòng mười chiêu đánh bại Cổ Hà, không ít người đều là ôm tâm lý thờ ơ lạnh nhạt. Mà một ít cường giả có giao tình không nhạt với Cổ Hà lại không khỏi trào phúng lắc đầu. Người này tuy rằng thực lực mạnh nhưng đến cùng cũng chỉ là một tiểu tử chưa dứt sữa đầy cuồng vọng a... Vân Sơn lần thứ hai xoay người ngồi lên vị trí đầu, con mắt nhìn hai người trên bầu trời. Khoé miệng nhếch lên một mạt cười nhỏ rất âm hiểm. Hắn đã sớm biết, Cổ Hà sẽ nhẫn không xuống khẩu khí này mà ra tay. Tuy rằng ước định mười chiêu kia có chút ngoài dự liệu của hắn. Bất quá, nói như thế cũng sẽ làm Cổ Hà chân chính xuất ra toàn lực. Đến lúc đó cho dù hắn bị bại bởi Tiêu Viêm thì cũng có thể khiến người kia chịu một ít thương tổn.