Nhiệt độ nóng cháy bao phủ mật thất phong bế, giống như đem thức ăn nướng chín trong hỏa lò. Sương mù trắng xóa nhàn nhạt từ trong dược đỉnh màu đỏ hồng bốc lên. Cuối cùng lượn lờ phía trên mật thất, quanh quẩn một chỗ không tiêu tan.
Đứng trước dược đỉnh, Tiêu Viêm sắc mặt ngưng trọng. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào bích lục hỏa diễm trong dược đỉnh, trong đó có đan dược mới chỉ có hình thức ban đầu đang chậm rãi xoay tròn. Lực lượng linh hồn hùng hồn điều khiển nhiệt độ mờ mờ ảo ảo, từ đầu đến cuối đều đem nhiệt độ trong dược đỉnh ổn định cùng một điểm.
Khi việc chưng cất bằng nhiệt độ cao kia được ước chừng nửa giờ sau thì một cổ dược hương nồng nặc từ từ bốc lên. Từ trong dược đỉnh truyền ra năng lượng dao động rất nhỏ, cuối cùng va chạm thật mạnh trên nắp đỉnh phát ra âm thanh trầm thấp như chuông đồng…
Ngửi thấy dược hương từ trong dược đỉnh càng thêm nồng nặc, sau một lúc lâu thì con mắt Tiêu Viêm đột nhiên trừng lên. Nắp dược đỉnh tự động bay lên, sau đó một viên đan dược tròn vo màu xanh tự mình bay vút ra bên ngoài, cuối cùng bị Tiêu Viêm chuẩn xác nắm vào trong tay.
Cảm thụ được đan dược còn nóng hổi trong tay, Tiêu Viêm lúc này mới nhẹ nhàng thở dài một hơi, "Hỗn nguyên tố cốt đan" này tuy rằng trong lục phẩm đan dược thì tính ra không quá mức thượng phẩm nhưng nói như thế nào thì nói cũng là hàng thật giá thật lục phẩm đan dược. Mà luyện chế đan dược phẩm giai như vậy mặc dù là Tiêu Viêm có Lưu Ly Liên Tâm Hỏa này tương trợ nhưng hiệu suất thất bại vẫn như cũ là không thấp. Tiêu hao gần đến bốn phần dược liệu mới thành công luyện chế ra một quả."
Đem "Hỗn nguyên tố cốt đan" cất vào trong bình ngọc, thân hình Tiêu Viêm khẽ run, xương cốt vang lên một hồi giòn vang.
Nhìn Tiêu Viêm tốn hao thời gian cả đêm rốt cục luyện chế thành công. Dược Lão một bên gật đầu, chậm rãi nói: "Do lưỡng chủng dị hỏa dung hợp mà thành kỳ hỏa mới uy lực đích xác rất lớn, bất quá cũng bởi vì nguyên nhân này mà ngươi vừa rồi thao túng không thuận buồm xuối gió như khống chế Thanh Liên địa tâm hỏa trước đây."
Nhìn một đêm, lấy nhãn lực Dược Lão tự nhiên là nhìn ra một ít yếu điểm của Tiêu Viêm. Vài lần luyện chế thất bại đều bởi vì uy lực Lưu Ly Liên Tâm Hỏa quá mạnh mẽ, nhiệt độ đột nhiên dâng cao liền đem dược liệu đốt hủy hết.
Nghe vậy, Tiêu Viêm gật đầu, đối với tai hại của Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hiện giờ hắn cũng biết một ít. Thế nhưng hiện tại cũng không có biện pháp gì. Dị hỏa uy lực cố nhiên vô cùng lớn, để có thể đem chỉ huy, điều khiển thành thục như cánh tay của mình thì đâu có dễ dàng như vậy.
"Ngày sau có cơ hội liền tập luyện sử dụng thông thạo Lưu Ly Liên Tâm Hỏa. Cái này đối với việc đề cao xác xuất thành công trong việc luyện chế đan dược của ngươi có tác dụng không nhỏ." Dược Lão nhắc nhở.
Tiêu Viêm mỉm cười, lần thứ hai gật đầu, đem dược đỉnh đỏ sậm trước mặt thu vào nạp giới, nhảy xuống đất, cười nói: "Đi, đan dược luyện chế thành công, cũng nên cấp cho hoàng thất, đối với đầu lục giai U Hải Giao Long thú kia ta cũng có hứng thú không nhỏ. "
Lời nói ngừng lại, Tiêu Viêm dẫn đầu đi về cửa chính mật thất. Sau đó, Dược Lão cười cười, thân hình từ từ trở nên hư ảo cuối cùng hoàn toàn tiêu tán không thấy. Lúc Tiêu Viêm từ mật thất đi ra liền có thị nữ đứng chờ một bên tiến lên ôn nhu bẩm báo. Nghe như lời bẩm báo kia thì không nghĩ đến người đó đã sớm tới Tiêu phủ rồi.
"Hoàng thất đã đến sớm như vậy, khó dằn nổi sao…" Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra. Ngày đó, Nữ Hoàng đế quốc mà Gia Hình Thiên bồi dưỡng tính tình rõ ràng có chút bình tĩnh, nhưng mà hiện tại không nghĩ đến nàng hiện giờ cấp thiết như vậy. Xem ra bọn họ đối với U Hải Giao Long thú rất quan tâm."
Cười cười, Tiêu Viêm nhanh chân hơn, một lát sau đi vào phòng khách. Vừa lúc đó nhìn thấy hai người Tiêu Đỉnh cùng Yêu Dạ đang nói chuyện phiếm với nhau.
Mà Yêu Dạ đang cùng Tiêu Đỉnh nói chuyện kia tự nhiện ánh mắt nhìn thấy Tiêu Viêm hiện thân thì lập tức vội vã đứng dậy, hướng về phía Tiêu Viêm mỉm cười nói: "Mới sáng sớm đã sang đây quấy rối, thật là xin lỗi…"
Tiêu Viêm cười khoát tay áo.
"Tiêu Viêm tiên sinh, không biết "hỗn nguyên tố cốt đan" kia có luyện chế thành công?" Nhìn thấy Tiêu Viêm không mở miệng, Yêu Dạ chần chờ một hồi, rốt cục nhịn không được mở miệng dò hỏi.
Liếc mắt nhìn Yêu Dạ, Tiêu Viêm nhìn thấy trên gương mặt kia tỏ rõ sự vội vàng, lập tức mỉm cười, chợt hơi gật đầu, nói: "Hoàn hảo, may mắn không làm nhục mệnh."
Nghe được lời này của Tiêu Viêm, nhất thời tảng đá lớn trong lòng Yêu Dạ tiêu thất, trên gương mặt lộ ra dáng tươi cười xinh đẹp làm động lòng người.
Bàn tay vừa lộn, một cái bình ngọc xuất hiện tại lòng bàn tay Tiêu Viêm, hắn tùy ý ném sang cho Yêu Dạ.
Nhìn thấy bình ngọc kia vứt tới, Yêu Dạ lại kinh hãi. Vội vã tiếp nhận, liếc mắt oán trách nhìn Tiêu Viêm. Loại cao giai đan dược như thế này này mà người này cũng dám tùy ý quăng loạn …
"Cái này là hỗn nguyên tố cốt đan sao?" Cẩn thận từng ly từng tí nghiêng bình ngọc đem bên hỗn nguyên tố cốt đan đang tỏa ra dược hương đặc biệt ngã vào trong cánh tay nhỏ nhắn, Yêu Dạ nhìn qua có chút kinh ngạc nói. Mặc dù hoàng thất cất dấu rất nhiều tài liệu quý hiếm nhưng với lục phẩm đan dược ngay cả bọn họ đều không thấy nhiều lắm.
"Ừ!" Tiêu Viêm gật đầu, cười nói: "Chỉ là loại đan dược này dược lực quá mức bá đạo. Cho nên chỉ có thể chất ma thú mới có thể dùng. Hơn nữa còn cần luyện dược sư đặc thù thôi động mới có thể đem dược lực phát ra lớn nhất."