Tại đại sảnh rộng rãi kia, mọi người xung quanh nghe được lời này của Tiêu Viêm đều sửng sốt, chợt quay đầu mang ánh mắt hướng về một chỗ nào đó.
Mà ở đại sảnh nhiều người như vậy nhìn kỹ lại, chỗ bóng râm kia cuối cùng cũng vang lên một hồi tiếng cười bất đắc dĩ. Chợt một đạo thân ảnh già nua chậm rãi đi ra, cuối cùng xuất hiện trước mặt mọi người. Nhìn qua dung mạo thình lình đó là hội trưởng Luyện Dược Sư Công Hội, Pháp Mã! Bên cạnh Pháp Mã, là phó hội trưởng Mễ Thiết Nhĩ cũng đi theo phía sau, mà ở hai bên trái phải Mễ Thiết Nhĩ, còn có một nữ hài thân mặc bào phục luyện dược sư thanh sắc. Dung mạo nữ hài thanh lệ động nhân, đôi môi mọng đỏ kết hợp với khuôn mặt cao ngạo, da trắng nõn như tuyết, một đôi mắt linh động đảo qua lộ ra vẻ giảo hoạt. Nữ nhân có biểu hiện này tất nhiên là một vị Tinh Linh cổ quái chủ. Mà lúc này, đôi mắt của vị nữ hài này đang lóe ra một chút quang mang kỳ lạ nhìn hắc bào thanh niên đang tiện tay đem chế trụ Phó Nham ở đại sảnh kia.
"Ha ha, ba năm không thấy, không biết Tiêu Viêm tiểu huynh đệ còn tốt?" Tại ánh mắt chăm chú của mọi người, vị này là chưởng quản Luyện Dược Sư Công Hội Gia Mã đế quốc lại lộ ra vẻ mặt tươi cười, hướng về phía Tiêu Viêm cười nói có chút nhã nhặn. Đối với sắc mặt của Phó Nham đang bị Tiêu Viêm nắm yết hầu kia lại giống như chưa bao giờ từng thấy qua.
Thái độ của Pháp Mã như vậy, tự nhiên khiến trong đại sảnh mọi người có chút kinh ngạc. Nhưng mà lúc, tên tuổi người đang gây xôn xao tại đế đô từ trong miệng truyền ra, mọi người lần thứ hai sửng sốt. Bất chợt, thời điểm ánh mắt lần thứ hai nhìn hắc bào thanh niên kia nhất thời trở nên cực kỳ đặc sắc. Thảo nào người dám kiêu ngạo như thế này nguyên lai đó là Tiêu Viêm khiến cho Vân Lam Tông ăn không tiêu. Phó Nham đang bị Tiêu Viêm chế trụ kia nghe được Pháp Mã đối diện xưng hô tên thanh niên sắc mặt cũng vậy đột nhiên trở nên tái nhợt hơn rất nhiều. Dáng vẻ bệ vệ trong mắt nhất thời tiêu tán, ngay cả Đấu Hoàng cường giả của Vân Lam Tông đều bỏ mình ngã xuống trong tay hắn. Hắn không chút nghi ngờ, nếu hắn muốn vặn gãy đầu của mình thì gần chỉ cần hơi phát một ít kình lực là làm được. Hơn nữa trước thực lực của người này, chỉ sợ nếu hắn bị giết thì Luyện Dược Sư Công Hội cũng sẽ không áp dụng biện pháp nào mà trả thù. Từ thời điểm Pháp Mã xuất hiện thái độ đối đãi với Tiêu Viêm kia còn mang một điểm kính sợ. Điều đó rõ ràng có thể nhìn thấy được.
Môi run run một chút, Phó Nham đành phải trợn mắt hướng về Áo Bao một bên mà phát tác. Nếu không phải tên hỗn đản này đui mù mà chọc tới người này, hắn làm sao rơi vào hoàn cảnh xấu hổ như vậy được? "Ha ha, Pháp Mã hội trưởng, ba năm không thấy, Luyện Dược Sư Công Hội này thật là khiến ta có chút thất vọng a.Cùng hợp tác với thế lực như vậy, sợ rằng…" Tiêu Viêm cười khẽ một tiếng, hướng về phía Pháp Mã chậm rãi đi tới cười nói.