Khi Vân Đốc và Vân Sát ngã xuống. Trận tiêu diệt Mễ Đặc Nhĩ gia tộc khổng lồ được nhiều người dòm ngó này, có kết quả không thể ngờ được chậm rãi kết thúc.
Trận chiến này, Vân Lam Tông tiến đánh với khí thế hung hãn, nhưng lại nhận được sự đả kích đến điên cuồng. Không chỉ chín vị cường giả mất đi, mà ngay cả đám đệ tử bình thường cũng bị tiêu diệt hơn một nửa. Còn những tên sống sót thì đã bị giam vào đại lao của đế đô. Có thể nói, lần tấn công này của Vân Lam Tông không chỉ là bại, mà còn bại một cách thê thảm.
Khi quân đội của đế đô bắt đầu thu dọn chiến trường bị tàn phá thảm hại, thì những người quay chung quanh Mễ Đặc Nhĩ gia tộc xem chiến lúc nãy vẫn còn chìm trong khiếp sợ chưa hề tản đi. Có thể tưởng tượng, chuyện xảy ra trong đế đô lần này chỉ trong vài ngày thời gian sẽ truyền khắp mọi ngõ ngách của đế quốc, nói không chừng một ít đế quốc gần bên cũng có thể thu được tin rung động này.
Sau khi trận chiến kết thúc, những người Mễ Đặc Nhĩ gia tộc vốn vẻ mặt tuyệt vọng đã thả được hòn đá đè nặng trong lòng xuống. Dưới sự chỉ đạo của đám cười Nhã Phi bắt đầu thu dọn đống hỗn loạn trong trang viên.
Tiêu Viêm mang theo đám người Lâm Diễm dưới ánh mắt kính sợ của mọi người trong trang viên từ từ hướng về phía Tiêu Đỉnh ngồi trên xe lắn cười nói:" Nhị ca, còn không ra gặp đại ca sao?"
-"Hắc hắc …" Nghe vậy, Tiêu Lệ cũng cười cười từ từ thu lại đấu khí hai cánh sau lưng hướng Tiêu Đỉnh nói:" Đại ca, không có việc gì chứ?"
Nhìn Tiêu Lệ so với 2 năm trước càng thêm gầy và âm lãnh hơn trước mặt. Tiêu Đỉnh mỉm cười, nhẹ giọng nói:"Lần này thật vất vả cho ngươi. Tiểu tử người nhớ rõ lời ta, không để cho Tam đệ xảy ra chuyện gì. Nếu không ngươi cũng đừng mong trở về gặp ta."
Đối với lời nói ẩn chứa chút giáo huấn và khiển trách của đại ca, Tiêu Lệ không chút nào bất mãn hay phản đối.
Mà ánh mắt Tiêu Lệ lưu lại trên thân hình Tiêu Đỉnh ngồi trên xe lắn, sắc mặt trầm xuống, hạ giọng hỏi:"Đại ca, chân của ngươi?"
-"Không có việc gì" Tiêu Đỉnh tùy ý phất tay trả lời, rồi lại kinh ngạc nhìn Tiêu Lệ nói:" Tiểu tử người như thế nào mà trong 2 năm đã đạt tới Đấu Vương?"
Tiêu Lệ nghe vây thì ngẩn ra rồi vội vàng noi:" hắc hắc, cái này là công lao của Tam Đệ, nếu không bằng vào thiên phú của ta, hiện tại cùng lắm là Đấu Linh mà thôi."Vừa nói Tiêu Lệ đưa một tay ra sau lưng hướng Tiêu Viêm làm dấu.
Nhìn nhị ca đưa tay làm dấu, Tiêu Viêm thầm nghĩ "Nhị ca không muốn nói chuyện bản thân đổi sinh mệnh lực để lấy lực lượng là sợ đại ca lo lắng đây, nhưng mà việc này chỉ có thể giấu nhất thời chứ không thể giấu mãi được. Dựa theo hiệu lực của "Phệ Sinh Đan" thì nhị ca chỉ còn có nửa năm thời gian thôi"
-"Xem ra phải mau chóng nghĩ biện pháp đem cái phiền phức "Phệ Sinh Đan" của nhị ca giải trừ đi a." Trầm ngâm 1 hồi, Tiêu Viêm ngẩn đầu hướng Tiêu Đỉnh gật đầu cười, sau đó bước đến ngồi xổm xuống lấy ngón tay kiểm tra đùi của Tiêu Đỉnh, cau mày hỏi:"Là trúng độc?"