Thanh âm cười khẽ không ngừng quanh quẩn khắp ngõ ngách tại đế đô. Lại giống như một loại ma chú làm cho thân thể mọi người đột nhiên cứng ngắc, giống như bức tượng điêu khắc, không nhúc nhích …
Tiêu Viêm?
Tên tuổi này thoáng có chút xa lạ, lúc ban đầu nghe thấy thì mọi người trong thành phần lớn đều có vẻ mặt mờ mịt, ba năm thời gian đủ để phai nhạt rất nhiều đồ vật này nọ, đương nhiên loại phai nhạt này chỉ cần có một lời dẫn nho nhỏ là có thể lại lần nữa làm cho nó quay trở về trong đầu mọi người. Mà hiện giờ thanh âm cười khẽ ngay tại đây, kéo dài vẻ mờ mịt ở trên khuôn mặt mọi người một lúc sau, đột nhiên có từng đạo tiếng kinh hô truyền đến.
"Tiêu Viêm? Hắn là cái tên gia hỏa mà ba năm trước đây đem Vân Lam Tông biến thành náo nhiệt long trời lỡ đất hay sao?"
"Không phải nói, hắn đã chết lúc bị Vân Lam Tông đuổi giết rồi sao?"
"Nói hưu nói vượn! Hắn chỉ bị Vân Lam Tông đuổi giết chạy ra khỏi Gia Mã đế quốc mà thôi, bất quá không nghĩ tới lúc này mới qua được ba năm thời gian ngắn ngủi, hắn thế nhưng đã mạnh mẽ tới mức này sao, thật sự là đáng sợ a… "
"Tiêu gia hình như bị Vân Lam Tông hủy gia diệt tộc rồi kia mà?"
"Hắc hắc, cho nên ngươi không nghe thấy lời của hắn nói sao chứ, hắn sẽ trở lại đòi nợ máu đó, Vân Lam Tông, chậc chậc. Xem ra lúc này đây chuẩn bị phải trả một chút ít nợ máu đây! Gã Tiêu Viêm này, ba năm trước có thể đem Vân Lam Tông khiến cho long trời lỡ đất, hơn nữa lại đem đại trưởng lão đánh chết, nhìn hắn lúc này ra tay rõ ràng so với ba năm trước mạnh mẽ hơn rất nhiều, hắc hắc, Vân Lam Tông xem ra kiêu ngạo cũng không được bao lâu a … "
Cả thành xôn xao tiếng bàn luận, không ngừng truyền bá, trong thời gian ngắn liền truyền ra khắp toàn bộ đế đô, hắc bào thanh niên trên lưng đeo trọng xích đang lơ lửng trên không trung, lại lần nữa được một số người từ trong trí nhớ ở ba năm trước đây lôi ra.
**
*
Trong hoàng thành trên đỉnh tháp, Gia lão nhìn lên bầu trời, nhìn đạo hỏa dực xanh biếc đang lay động của thanh niên hắc bào, mặc dù lúc trước hắn từ trong hơi thở cũng đã đoán ra được thân phận của người này, thế nhưng hiện giờ, Tiêu Viêm chính thức lộ ra thân phận làm người thủ hộ hoàng thất này thở ra một hơi thật dài, chợt trong hai hốc mắt quang mang chớp chớp, có chút như trút đi gánh nặng, cười nói: Không nghĩ tới a, tên tiểu tử kia thật sự đã trở lại. Ha ha, như vậy dã tâm của Vân Lam Tông lần này chỉ sợ không dễ dàng thực hiện được!"
"Thái gia gia, đó là … " Yêu Dạ cũng chậm rãi từ từ nhìn một quyền đánh tan bốn người Vân Đốc ở trên bầu trời, mang theo vẻ kinh hoảng hồi lâu mới phục hồi được tinh thần, lại mơ mơ hồ hồ nghe được cái tên ấy có chút quen tai, hơi hơi chau mày liễu, nhẹ giọng nói.
"Ngươi còn nhớ rõ ba năm trước đây, ở đại hội Luyện Dược Sư có một người tên là Nham Kiêu không?" Gia Hình Thiên cười nói.
Trong mắt phượng quang mang lóe lên, Yêu Dạ rốt cuộc cũng nhớ lại cách đây ba năm, tại đế đô có một nhân vật gây phong vân, trên khuôn mặt thanh tao xẹt qua một tia kinh ngạc: "Hóa ra là hắn … Hắn không phải đã bị Vân Lam Tông đuổi giết chạy ra khỏi Gia Mã đế quốc rồi sao?"
"Ha hả, ly khai tự nhiên còn có thể trở về mà … " Gia lão cười, nói: "Ta, năm đó đã nói với ngươi rằng, người này nhất định không phải là cá trong ao, chậc chậc, ba năm trước bất quá chỉ là một Đại Đấu Sư mà thôi, nhưng hiện giờ nhìn hắn ra tay lăng lệ cho đến thể hiện ra tốc độ … Sợ là ngay cả ta cũng không phải là địch thủ của hắn!"