Nhìn hắc bào thanh niên đang chậm rãi đi tới mà trên khuôn mặt tươi cười lộ ra một mảnh lạnh lẽo, Vân Phàm hít một hơi thật sâu, bàn tay năm chặt trường kiếm màu lam đậm, đấu khí trong cơ thể dâng lên như nước lũ cuồn cuộn không ngớt, mà theo đấu khí dâng lên thì lòng sợ hãi cũng giảm đi rất nhiều. Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, trong lòng nổi lên cuồn cuộn suy nghĩ. "Tiểu tử này lần này trở lại Gia Mã đế quốc tất nhiên sẽ tìm Vân Lam Tông trả thù. Xem ra phải mang tin tức này truyền về bên trong môn phái nếu không sau này có thể sẽ trở tay không kịp."
Quang mang trong mắt loé ra, Vân Phàm nghiêng đầu hướng về Mông Lực vẻ mặt tái nhợt ở bên cạnh, thấp giọng nói gấp: "Đợi lát nữa ta ở lại cản hắn thì ngươi nhân cơ hội rời đi. Sau đó hãy đem tin Tiêu Viêm trở về báo cho tông chủ biết!". Lời nói vừa dứt, hắn cũng không đợi Mông Lực trả lời, bả vai rung lên, một đôi cánh lam nhạt do đấu khí tạo thành xuất hiện. Đầu ngón chân điểm nhẹ trên mặt đất, thân hình hoá thành một mờ nhạt bóng dáng xen lẫn kiếm cương sắc bén mạnh mẽ bắn về phía Tiêu Viêm.
Thấy Vân Phàm đột nhiên ra tay, Mộc Thiết trong lòng căng thẳng, vội vàng kêu lên nhắc nhở. Nhưng mà tiếng nhắc nhở vừa hạ xuống mới phản ứng lại. Người thanh niên trước mặt hiện giờ đã không còn là vị thiếu niên năm đó bị đuổi giết như chó có nhà tang nữa.
Tiêu Viêm quay đầu hướng về phía Mộc Thiết cười cười. Một đoàn hỏa diễm màu bích lục đột nhiên hiện lên trên bàn tay thon dài. Ánh mắt khẽ liếc nhìn một người một kiếm đang nhanh chóng tới gần, khóe miệng khẽ nhếch lên. Phia trên bàn chân chợt hiện lên nhàn nhạt quang mang màu bạc. "Xuy!"
Trường kiếm lam đậm mang theo kiếm khí sắc bén xé rách không khí kèm theo kình phong âm hàn mạnh mẽ bắn tới ngực Tiêu Viêm. Mà nhân lúc ánh mắt của mọi người đều tập trung về đây, Vân Phàm đột nhiên quát một tiếng chói tai: "Đi!"
Mông Lực ở một bên đã sớm có sự chuẩn bị nghe được tiếng quát bàn chân chợt hung hăng dẫm mạnh, thân hình giống như đạn pháo nhanh chóng lao ra ngoài Phủ thành chủ.
"Còn muốn chạy?" Nghe được tiếng xé gió lúc Mông Lực trốn chạy, Tiêu Viêm chỉ cười nhạt một tiếng, tay trái xoè ra hướng về phía trốn chạy rồi bỗng nhiên nắm chặt. Nhất thời, từ lòng bàn tay bạo dũng ra ngoài một cỗ lực hút cường hãn.
Mà ở dưới cỗ lực hút cường hãn như vậy, nhất thời trong sân cuồng phong gào thét. Thậm chí là những tảng đá lơn tròn sân đều run rẩy. Một ít cây cối trực tiếp gãy đổ. Mà phía Mông Lực đang chạy trốn, thân hình cũng đột ngột dừng lại giữa không trung. Chợt thân thể nhanh chóng lùi lại mặc cho giãy giụa như thế nào cũng không làm được gì"
"Buông!"
Tại thời điểm Tiêu Viêm đem Mông Lực hút tới, trường kiếm trong tay Vân Phàm đột nhiên tuột ra, hoá thành một đạo thâm lam sắc bén lạnh lẽo hung hăng đâm tới ngực của Tiêu Viêm đang gần trong gang tấc. Mà trường kiếm vừa rời tay, hai cánh phía sau Vân Phàm nhanh chóng rung động. Trong chớp mắt phóng lên không trung, xoay người bỏ chạy.
"Mồi nhử sao…!" Vân Phàm đột ngột vứt bỏ toàn bộ thế tiến công, xoay người bỏ chạy làm cho Tiêu Viêm kinh ngạc nhíu mày. Lão gia hoả này cũng là người gian trá. Lúc trước nói lời nói làm cho Mông Lực chạy trốn trước hóa ra là muốn dùng hành động của hắn để làm mình thoáng phân thần.
Nhóm người Lâm Diễm, Tử Nghiên dù bận vẫn ung dung thấy được Vân Phàm chạy trốn vừa muốn làm ra động tác thì tiếng cười của Tiêu Viêm lại làm bon họ dừng lại: " Để cho ta tới đi!"
Theo tiếng cười của Tiêu Viêm hạ xuống, Mông Lực lúc trước vốn đang bay ngược lại do ảnh hưởng của lực hút đột nhiên dừng giữa không trung. Ngay lập tức sau đó, lòng bàn tay Tiêu Viêm lại một lần nữa bạo dũng ra một cỗ lực đẩy mạnh mẽ, cuối cùng nện mạnh ở giữa lưng của Mông Lực. Mà ở dưới sự đánh sâu một trước một sau của hai cỗ lực lượng này, sắc mặt Mông Lực cũng trở nên trắng bệch, chợt phun ra một ngụm máu đỏ sẫm.
Bàn tay vung lên, không gian một trận chấn động. Một cỗ lực lượng vô hình tiện tay đem Mông Lực vứt vào tường rồi nặng nề rơi xuống đất cuối cùng không biết sống chết ra sao.
Thân hình Mông Lực vừa rơi xuống đất, thân hình đang đứng ở trước sân cũng quỷ dị biến mất. Nhất thời tròng mắt của nhóm người Mộc Thiết đều lồi cả ra. "Tốc độ thế này cũng thật là đáng sợ đi?"
Thân ảnh Tiêu Viêm tiêu tán, tiếng sấm nhàn nhạt quanh quẩn trong sân. Một lát sau, ngay tại lúc nhóm người Mộc Thiết hai mặt nhìn nhau, trên bầu trời đột nhiên truyền đến tiếng xé gió bén nhọn. Chợt một đạo thân ảnh cực kỳ chật vật từ trên trời giáng xuống, cuối cùng hung hăng đập xuống mặt đất. Nhất thời khói bụi tràn ngập.
"Ba sao Đấu Vương mà thôi! Nếu để cho ngươi ở trước mặt ta còn chạy thoát thì làm sao nói đến chuyện tìm Vân Sơn chấm dứt ân oán?" Tiếng cười khẽ vang lên trên bầu trời. Mọi người ngẩng đầu lên thì nhìn thấy thanh niên lưng đeo trọng xích đang vỗ đôi cánh lửa màu bích lục ở phía sau, chậm rãi dừng lại giữa không trung. Ánh mắt hờ hững nhìn thân ảnh vừa rơi xuống.
Trong sân khói bụi từ từ tiêu tan, thân ảnh của Vân Phàm cũng lộ ra. Chỉ bất quá vị trưởng lão Vân Lam Tông ngày thường cao cao tại thượng tại lúc này vẻ mặt trắng bệch, khoé miệng con có ít vết máu, hai mắt nhìn lên hắc bào thanh niên trên bầu trời mang theo vài phần hoảng sợ cùng khó có thể tin. Lúc trước hai người giao thủ bất quá cũng chỉ ba hiệp mà hắn lại trực tiếp rơi vào trạng thái trọng thương. Thực lực của đối phương không ngờ lại có thể kinh khủng như vậy. "Tiêu Viêm! Nếu ngươi g**t ch*t ta, Vân Sơn tông chủ chắc chắn sẽ không tha cho ngươi. Lần trước ngươi có thể may mắn thoát được một mạng, lần này e rằng sẽ không có vận khí tốt như vậy đâu." Vân Phàm nhìn Mông Lực tại góc tường không rõ sống chết, mí mắt giật giật, lãnh lệ nói