Tiếng cười bất ngờ vang lên trực tiếp phá vỡ bầu không khí đang giương cung bạt kiếm. Mọi người đều có vẻ mặt ngạc nhiên. Tại Gia Mã đế quốc dĩ nhiên còn có người dám nhục mạ Vân Sơn như vậy?
Sắc mặt Vân Phàm từ từ trở nên âm u lạnh lẽo, cùng với những người khác đem tầm mắt hướng về phía trên bầu trời
Nhưng ngay sau khi nhìn thấy mười đầu phi hành ma thú thật lớn đang lượn vòng trên không trung thì sắc mặt mọi người đều hơi thay đổi. Những người khách không mời mà đến này là nhân mã phương nào?
Vân Phàm cũng kinh nghi bất định nhìn đám phi hành ma thú trên bầu trời. Tình hình không rõ, hắn vội vàng vung tay lên. Đám đông từ phía sau tiến lên vòng vây bao quanh hắn. Ánh mắt cảnh giác nhìn những vị khách không mời mà đến trên bầu trời.
"Sợ rằng các vị có lẽ không phải người của Gia Mã đế quốc đi?" Sắc mặt Vân Phàm âm trầm nhìn mười đầu ma thú trên bầu trời, lạnh lùng nói: "Đây là chuyện của Vân Lam Tông, xin khuyên các vị không nên xen vào việc của người khác."
"Ha ha! Quả nhiên là Vân Lam Tông a."
Thanh âm của Vân Phàm vừa hạ xuống thì trên lưng của một đầu Hổ Ưng Thú đang bay trên bầu trời truyền đến một tiếng cười. Bóng người chợt hiện, hơn mười đạo nhân ảnh trực tiếp từ trên lưng đám ma thú nhảy xuống, ổn định tiến vào trong sân.
Theo hơn mười đạo nhân ảnh này hạ xuống, khí thế của Vân Phàm đang bao phủ toàn bộ phủ thành chủ ngay lập tức như thuỷ triều lui lại. Vẻn vẹn một thời gian ngắn đã hoàn toàn bị ép trở về cơ thể, không thể phóng ra một tia nào.
Khí thế dĩ nhiên bị áp chế đến tình trạng như vậy, trong khoảnh khắc sắc mặt của Vân Phàm trở nên cực kỳ khó coi. Từ chiêu thức ấy có thể nhìn ra thực lực của đối phương hơn xa hắn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Trong sân cũng có không ít người phát hiện khí thế của Vân Phàm bị áp chế. Tất cả đều hai mặt nhìn nhau, sự cảnh giác trong lòng dâng cao. Người đến thì không có ý tốt, người có ý tốt thì sẽ không đến. Chuyện hôm nay sợ rằng sẽ không thể giải quyết được một cách dễ dàng.
Mộc Thiết hạ giọng ra lệnh cho đội ngũ xung quanh không được hành động, ánh mắt cẩn thận đảo qua thân mình của hơn mười đạo nhân ảnh nhảy xuống từ trên ma thú.
Đem ánh mắt dừng lại trên người gã thanh niên mặc áo bào đen đứng đầu tiên. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ tuổi kia, Mộc Thiết ngẩn ra. Hình như có chút cảm giác quen thuộc nhưng hắn nhất thời khó có thể nhớ tới lúc nào cùng loại cường giả này có quen biết. Trong lòng suy nghĩ, ánh mắt cũng đảo qua thân hình của một số người. Một lát sau, trong lòng hắn nổi lên một trận kinh hãi. Hắn phát hiện hắn nhìn không thấu thực lực của đám người xuất hiện này. Loại tình huống này xuất hiện chỉ có một nguyên nhân, đó là thực lực của những người này đều hơn xa hắn.
Giật mình nuốt nước bọt, Mộc Thiết chỉ cảm thấy miệng khô khốc. Hơn mười cái Đấu vương cường giả? Đám người đội hình kinh khủng kia rốt cuộc là đến từ nơi nào? Vì sao không có nghe thấy một chút tin tức nào? Coi như là một ít đế quốc ở gần đây muốn triệu tập đến nhiều cường giả như vậy trong một thời gian ngắn cũng là một chuyện khó khăn.