Phía chân trời xanh thẳm mênh mông vô tận, những đám mây dày lơ lửng dừng giữa không trung, thỉnh thoảng gió nhẹ hiu hiu thổi qua mới có chút dịch chuyển. Ánh mặt trời từ tầng mâychiếu xuống, chiếu rọi trên những núi non trùng điệp ở phía dưới, đặc biệt ấm áp.
Phía chân trời mênh mông trống trải đột nhiêu truyền tới thanh âm của trận trận cuồng phong đang di chuyển, chợt xuất hiện mấy điểm đen ở phía đường chân trời. Một lát sau, mấy điểm đen mang theo gió bay tới, cuối cùng hoá thành hơn mười đầu phi hành ma thú toàn thân tản ra khí tức hung hãn, mang theo tiếng gầm nhẹ, rít gào bay qua.
Trên đầu của phi hành ma thú dẫn đầu, một gã thanh niên áo bào đen ngồi khoanh chân, đấu khí màu bích lục nhàn nhạt hiển lộ ra bên ngoài cơ thể, tán đi cuồng phong trước mặt, còn bản thân thì không vướng bận gì tiến vào trạng thái tu luyện.
Tu luyện giữ liên tục trong một thời gian dài, đôi mắt của áo bào đen thanh niên hơi giật giật, chợt từ từ mở ra. Ánh mắt nhìn xuống dưới, nhìn qua mặt đất cực kỳ nhỏ bé rồi chợt nghiêng đầu quay về đoàn người phía sau hỏi: "Hiện giờ chúng ta đang ở nơi nào?"
Nghe được câu hỏi của Tiêu Viêm, Tiêu Lệ đang cùng đám người Lâm Diễm nói chuyện phiếm quay đầu lại, rất nhanh từ nạp giới lấy ra một cái bản đồ, chợt cười nói: "Một tiểu quốc có tên là Vạn Nham. Nơi này đã rời xa Hắc Giác Vực, dựa theo tốc độ của chúng ta, chỉ cần khoảng một tháng thời gian nữa là có thể đến được vùng sát biên giới của Gia Mã đế quốc"
"Còn có một tháng sao..." Tiêu Viêm thì thầm một tiếng, ánh mắt chợt nhìn về phía nhóm người Lâm Diễm. Thời gian đã được một tháng kể từ lúc gấp rút lên đường, tuy rằng đôi lúc cũng đáp xuống nghỉ tạm, nhưng hầu như hơn một nửa thời gian đều là ở trên lưng Hổ Ưng Thú. Hành trình khô khan như thế không phải người bình thường có thể chịu đựng được. Cũng may là chuyến đi này phần đông mọi người đều có thực lực khá mạnh. Lúc buồn chán còn có thể dựa vào tu luyện giết thời gian.
"Ai, hành trình này nếu là duy trì liên tục mấy tháng, sợ rằng không điên không được." Xem Tiêu Viêm ánh mắt đang nhìn lại, Lâm Diễm hướng vẻ mặt bất đắc dĩ về phía hắn rồi nói.
Tiêu Viêm cười cười, mắt nhìn quanh, chợt hỏi: "Tử Nghiên đâu? Lại không nhịn được nên tự chạy rồi à?"
"Ừ, nha đầu kia không ngồi không được, tự mình chạy lên phía trước rồi, nhưng mà có Mỹ Đỗ Toa đi theo." Tiêu Lệ gật đầu đáp. Tới gần Tiêu Viêm trong miệng tấm tắc, lấy làm lạ nói: "Không nghĩ nữ nhân kia lạnh như băng thật ra đối với Tử Nghiên không tệ, dĩ nhiên chủ động đi theo để bảo vệ nàng."
"Tuỳ các nàng ấy đi. Có Thải Lân ở cùng hẳn là Tử Nghiên sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu." Tiêu Viêm cười cười, nhìn quét qua phía sau hơn mười đầu Hổ Ưng Thú rồi hỏi: "Không có chuyện gì ngoài ý muốn phát sinh chứ?"
"Ừ, mọi thứ đều rất thuận lợi. Chẳng qua nhiều người như vậy từ bầu trời bay qua tình cờ cũng vấp phải phạm vi giới hạn của một số thế lực, đôi khi khiến cho có một chút rối loạn. Nếu như chỗ nào có cường giả còn có thể lên đây xem xét một chút, thậm chí có mấy tên gia hoả trông thấy đội ngũ mạnh mẽ của chúng ta còn muốn mời chúng ta xuống dưới nói chuyện một phen." Tiêu Lệ cười nói.