"Ầm ầm!"
Trong dãy núi im lìm, rậm rạp cây cối đột nhiên vang lên một tiếng sấm lớn, hù doạ vô số phi điểu trong rừng vỗ cánh vội vàng bay lên cao, bộ dạng như đang cảm giác có đại nạn lâm đầu.
Trong dẫy núi đó có một đỉnh núi lung lay như sắp đổ, những tảng đá lớn không ngừng đổ xuống, đem những cây đại thụ dưới chân núi bẻ gãy, những vết nứt lớn đang không ngừng lan tràn theo triền núi tạo thành những cái khe to như cánh tay, ngắn ngủi mấy phút thơi gian mà một toà núi lớn hoàn hảo mà nay đang dần dần vỡ vụn, sụp đổ.
Trên không trung của đỉnh núi, một hắc bào nhân, sau lưng hoả dực xanh biếc không ngừng chấn động, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía ngọn núi đang lung lay sắp sụp đổ, trên mặt thoáng hiện vẻ thoả mãn, khẽ gật đầu lẩm bẩm:
"Uy lực của Khai Sơn Ấn hiện nay so với lúc trước cường hãn hơn rất nhiều. Hơn nữa, đây cũng chỉ là tập luyện nên cũng chưa sử dụng hết đấu khí để thúc dục. Khó có thể tưởng tượng được nếu một ngay kia, đúng thời điểm mà đem ra thi triển thì uy lực sẽ kinh khủng cỡ nào". Bạn đang đọc truyện tại
"Đây là Khai Sơn Ấn sao? Không hổ là Địa giao cao cấp đấu kỹ a".
Bên cạnh hắc bào thanh niên, một bóng hư ảo già nua nhẹ nhàng lăng không đứng, đưa mắt nhìn ngọn núi dưới công kích kinh khủng không chịu nổi đang sụp đổ, hơi có chút kinh ngạc, gật đầu cười nói.
"Vâng!"
Tiêu Viêm gập đầu, chợt hỏi:
"Lão sư trước đây có từng nghe qua bộ đấu kỹ này?"
"Ha ha! Đế Ấn Quyết! Thanh danh lớn như vậy thế nào lại chưa nghe nói qua. Bộ đấu kỷ này cho dù đặt tại trong tộc của tiểu nha đầu kia cũng không phải là ai cũng có thể tu tập. Nàng ta có thể lấy đến đây có hơn phần nửa là bởi vì thân phận của nàng ta không tầm thường, nhưng mà nàng ta có thể đem bộ đấu kỹ quý hiếm này tặng ngươi thì đúng là ngoài dự đoán của mọi người a".
Dược lão cười cười, rồi lại khẽ thở dài.
"Năm đó ta cũng có hứng thú không nhỏ với bộ thủ ấn đấu kỹ này, đáng tiếc lại chưa thu được vào tay. Bộ thủ ấn đấu kỹ này luyện đến đại thành thì chuyện Phá núi lật biển (phần sơn chử hải) cũng không phải là không thể."
"Chỉ là, Huân nhi đưa cho ta quyển trục này thì bên trong thủ ấn đấu kỹ chỉ có hai loại."
Tiêu Viêm lắc đầu nói, vẻ tiếc nuối.
"Tiểu tử, lòng tham quả không nhỏ, như vậy vẫn thấy chưa đủ a? Bộ Đế Ấn Quyết này tuy nói là Địa giai cao cấp đấu kỹ, nhưng nếu thật sự có thể tu luyện đến một ấn cuối cùng, liền có thể đạt tiếp đến trạng thái thông suốt mọi sự thì sợ rằng có thể so sánh cùng với Thiên giai đấu kỹ."
Dược lão cười cười mắng một tiếng, nói tiếp:
"Xem ra tiểu nha đầu của ngươi trong gia tộc của nàng hẳn có thân phận không tầm thường. nhưng mà dám tự mình đem đấu kỹ loại này tặng cho ngươi thì chắc cũng gặp phiền toái lớn. Một ít tộc nhân của nàng đối với những loại đấu kỹ hàng đầu này hẳn là rất xem trọng, có thể cho ngươi hai loại trong Đế ẤnQuyết sợ cũng chính là cực hạn của nàng."