Dàn xếp xong mọi việc của Bàn Môn. Tiêu Viêm cũng hoàn toàn yên tâm, bởi vì Tiêu Lệ bên kia chiêu tập nhân thủ còn cần một khoảng thời gian, sở dĩ hắn hoàn toàn an tâm nên cũng chưa rời đi Nội Viện.
Tin tức Tiêu Viêm sắp rời đi cũng không có loan truyền ra ngoài, bởi vì đám người Ngô Hạo biết, một khi tin tức này truyền tới tai mọi người trong Bàn Môn sẽ khó tránh khỏi làm cho rất nhiều người mất tinh thần. Dù sao Tiêu Viêm thường xuyên mất tích, mấy tháng trời không thấy mặt là chuyện cực kỳ bình thường, bởi vậy che dấu cũng thật dễ dàng, đợi ngày sau lúc thời cơ thích hợp thì đem tin tức này công bố ra ngoài, như thế có lẽ sẽ tốt hơn.
Thời gian sau đó, Tiêu Viêm liền an tâm đợi tại Nội Viện Bàn Môn, bỗng nhiên hứng khởi trước mặt mọi người ra tay luyện chế một ít đê giai đan dược, song khi hắn chuẩn bị tiến hành lại làm cho thành viên Bàn Môn vây xem, mà mỗi một lần hắn động thủ luyện chế đan dược, đều đưa tới vô số người quan khán. Tuy nói hiện giờ Bàn Môn đã chiêu mộ Luyện Dược Sư số lượng cũng có quy mô không nhỏ, nhưng đối với vị Tiêu Viêm học trưởng được mệnh danh là đệ nhất Luyện Dược Sư tại Nội Viện. Cho dù là Luyện Dược Sư ở Bàn Môn cũng ôm lòng hiếu kỳ rất lớn, dù sao rất nhiều tân sinh cũng chưa từng tận mắt nhìn thấy cái năm Tiêu Viêm cùng "Dược Bang" thủ lĩnh tỷ thí, làm người ta khen không dứt miệng về trận tỷ thí luyện đan đó.
Mà lúc này Tiêu Viêm đang rất là rãnh rỗi, vào một ngày Lâm Diễm lại theo mang cái bộ mặt cùng nụ cười giảo quyệt tìm tới cửa, sau đó kéo hắn ra khỏi Bàn Môn, mang đi đến đấu tràng thi đấu ở trong Nội Viện là nơi luôn có tiếng động lớn rung trời, tiếng xôn xao vang lên mãi mãi.
Tràng thi đấu Nội Viện, nơi đó là cái địa phương nóng bỏng nhất toàn bộ Nội Viện, mỗi ngày đều có vô số người ở trong này đổ mồ hôi, người thắng sẽ được hưởng thụ tràng hoan hô cùng vinh quang hoặc là bài danh, mà người bại trận, thì đơn độc một mình với vẻ mặt ủ rủ mà lui bước, sau đó nghẹn một hơi dùng sức tu luyện, chờ mong ngày nào đó lấy lại danh dự.
Lúc tiến vào tràng thi đấu, trên cái sân thi đấu khổng lồ kia cũng không có một bóng người nào cả, sân đấu náo nhiệt liên miên không dứt như ngày xưa đã không thấy, ngược lại chung quanh trên đài cao được bao phủ bằng đầu người dày đặc, thanh âm xì xào bàn tán giống như có vô số con ruồi tụ tập lại ở tại trong sân đấu không ngừng quanh quẩn.
Mà chút ít thanh âm ong ong đó tại trong khoảng khắc Tiêu Viêm tiến vào tràng thi đấu cũng đột ngột biến mất, chợt từng đạo ánh mắt dần dần nóng cháy, một lát sau, tiếng hoan hô điếc tai nhức óc giống như sấm sét vang vọng dựng lên.
"Ngươi … cái tên này... Đến tột cùng muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn ở chỗ này cùng ta đánh một hồi sao?" Tiếng động kịch liệt to lớn cùng tiếng ồn ào làm cho Tiêu Viêm nhíu nhíu mày, không biết phải làm sao bèn nhìn Lâm Diễm ở bên cạnh nói:
"Ta… không phải đấu với ta, mà hoàn toàn đấu với một người khác a". Lâm Diễm cười hắc hắc. Chợt giơ tay lên vỗ vỗ, tiếng vỗ tay không ngừng vang dội tại trong sân thi đấu, mà theo tiếng vỗ tay này chấm dứt, hai đạo thân ảnh đột ngột mạnh mẽ lướt ra, cuối cùng thiểm điện xuất hiện tại phía trên sân thi đấu, Tiêu Viêm ánh mắt thoáng nhìn liền cảm thấy ngạc nhiên, ở phía dưới hai người rõ ràng là Lâm Tu Nhai cùng Liễu Kình.
"Hai người này?" Nhìn đến ánh mắt kích động đang ngẩng đầu lên của Lâm Tu Nhai cùng Liễu Kình, Tiêu Viêm ngạc nhiên hỏi.
"Ta biết, ngươi lần này trở về Gia Mã Đế Quốc hẳn là cần không ít người giúp đỡ, cho nên ta đem chuyện ngươi muốn rời khỏi nơi này nói cho hai người kia biết, đương nhiên, ta cũng không có biểu lộ cái gì ý tứ mời đến bọn hắn, nhưng hai người này lại chủ động nói, ngươi nếu có thể đánh bại hai người bọn họ, bọn họ cùng với ngươi trở về Gia Mã Đế Quốc để biết một chút cái gì gọi là Vân Lam Tông". Lâm Diễm nhún vai, cười nói.
Tiêu Viêm khẽ giật mình, chợt có chút kinh ngạc nhìn hai người ở phía dưới, Lâm Diễm muốn đi theo hắn đi Gia Mã Đế Quốc thực bình thường, dù sao lúc trước hắn đã sớm đề cập qua, bất quá hai người này sao cũng muốn như vậy...
"Hắc hắc, những lão bằng hữu trước đây hiện giờ phần lớn đã ly khai Nội Viện, nếu như tiếp tục lưu lại tại nơi này chẳng có ý nghĩa gì lớn lắm, kỳ thật lúc trước cái tên gia hỏa kia đối với ngươi vẫn rất là bội phục, ngươi đừng xem hai người này ngày thường cực kỳ kiêu ngạo, có phải hay không ngươi cũng có tâm tư như vậy. Nhìn từ góc độ nào đó mà nói, bọn họ cũng đã xem ngươi là bằng hữu đáng giá nhất" Lâm Diễm cười nói.