Từ thư phòng đại trưởng lão Tô Thiên đi ra, Tiêu Viêm đứng ở trên thang đá nhẹ nhàng ngửa mặt lên trời thở ra một hơi, ở phía sau Mỹ Đỗ Toa đi sát theo hắn như bóng với hình, khuôn mặt lãnh đạm không nói lấy một câu.
Trước thư phòng, thỉnh thoảng có trưởng lão nội viện lui tới, mà một vài vị có thân phận không thấp bên trong nội viện, khi nhìn thấy Tiêu Viêm liền dừng bước và cười một cái, không giống như thái độ lúc nói chuyện với các đệ tử bình thường. Đương nhiên trong lòng bọn họ cũng rõ ràng cái gọi là chức danh trưởng lão đối với người thanh niên trước mặt không hề có tác dụng.
Sau khi chào hỏi các trưởng lão, Tiêu viêm lúc này mới lặng lẽ thở một hơi, mấy tháng không gặp mà sao nhiệt tình như vậy?
" Kế tiếp ngươi muốn đi đâu?" Đột nhiên một đạo thanh âm lạnh như băng xen lẫn một chút không kiên nhẫn từ phía sau vang lên, hóa ra đó là tiếng của Mỹ Đỗ Toa – người vẫn im lặng nãy giờ.
" Ta còn tưởng rằng ngươi vẫn giả vờ câm điếc." Tiêu Viêm quay đầu nhìn hàng mi nhíu chặt cùng khuôn mặt lạnh như băng của Mỹ Đỗ Toa cười nói.
Nhưng đối với sự trêu đùa của Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng, hắn cũng bất đắc dĩ lắc đầu nói: " Đi thôi, trước qua Bàn Môn một chuyến, lần này trở về Gia Mã đế quốc, không biết bao giờ mới quay lại đây, tốt nhất đem mọi việc giải quyết cho xong đi."
Nói xong, Tiêu Viêm cất bước đi ra, Mỹ Đỗ Toa như u hồn theo sát phía sau.
Tiêu Viêm trở lại Bàn Môn khiến cho Bàn Môn trong khoảnh khắc như sôi trào, vô số người từ khắp nơi tìm tới dĩ nhiên vì hâm mộ vị thủ lĩnh thần bí này, có thể nói giờ này danh vọng của Tiêu Viêm đã đạt tới cực hạn, từ xưa tới giờ chưa từng có một vị học trưởng nào làm được như hắn.
Trong sảnh nghị sự của Bàn Môn Ngô Hạo, Hổ Gia, Lâm Diễm, Tiêu Ngọc cùng các thành viên cao tầng của Bàn Môn bởi vì tiêu Viêm trở về mà một lần nữa toàn bộ tụ tập nơi này.
" Tên gia hỏa này vừa về đã làm động tĩnh lớn như vậy, hiện tại không biết có bao nhiêu huynh đệ Bàn Môn ở bên ngoài chờ ngươi xuất hiện". Tiêu Ngọc liếc mắt về vị trí của Tiêu Viêm lại nghe ở bên ngoài đại sảnh xôn xao, bất đắc dĩ lắc đầu nói.
Tiêu Viêm cười cười, ngay cả hắn cũng không đoán được sự lộ diện của mình lại gây nên động tĩnh lớn tới như vậy.
" Lần này lại mất tích hơn một tháng, ngươi trở về là muốn làm gì?" " Lâm Diễm nghênh ngang ngồi ở ghế, đối với Tiêu Viêm trợn mắt nói.
Tiêu Viêm trầm mặc chợt chậm rãi nói: "Các vị, lần này trở về là muốn cùng các ngươi nói một chút, ta có lẽ một hai tháng tới ta sẽ rời đi Già Nam Học Viện trở về Gia Mã Đế Quốc. "