Thâm sơn mênh mông hiếm có dấu chân con người, duy nhất trong núi là màu xanh của cây cối bạt ngàn ngàn, thỉnh thoảng có tiếng ma thú gầm gừ vang vọng sơn lâm cuối cùng làm kinh động vô số phi điểu đang nghỉ tạm.
Tại chỗ chính giữa trên vách núi có một chỗ có một tảng đá to nhô ra. Tảng đá to do bình thường bị gió bão thổi qua nên mặt ngoài cực kỳ trơn bóng thậm chí nhìn qua còn có một tầng sáng loáng. Nhưng mà lúc này phía trên tảng đá to có một vị hắc bào thanh niên đứng vững vàng, hai chân giống như rễ của cây đại thụ đem tảng đá to chặt chẽ hút lấy khiến cho thân thể đứng sừng sững trên cao không di động chút nào.
Hắc bào thanh niên tự nhiên là Tiêu Viêm, bắt đầu ly khai từ Phong Thành, lần này Dược Lão tỉnh lại sợ rằng sẽ có động tĩnh không nhỏ. Bởi vậy hắn tự nhiên không thể tại cái loại địa phương như Phong Thành có nhiều người hỗn tạp mà tiến hành, cho nên sau khi an bài với Tiêu Lệ xong thì hắn cùng Mỹ Đỗ Toa hai người lần thứ hai tiến nhập vào trong thâm sơn. Tại trong thâm sơn vô tận thì cho dù là đại động tĩnh cũng được những ngọn núi chồng chất ở đây che lấp mà tiêu thất hầu như không còn.
Tiêu Viêm ánh mắt quét trái phải chỗ vách núi dựng đứng. Không gian an tĩnh thậm chí ngay cả tiếng chim hót đều khó có thể nghe thấy được. Một lát sau, hắn gật đầu thoả mãn ngẩng đầu hướng về phía trên đỉnh của vách đá cười nói: "Thải Lân, đừng cho bất luận phiền phức gì quấy rối ta."
Tiếng cười truyền lên trên, loáng thoáng có thể thấy trên đỉnh ngọn núi có một thân ảnh thần kỳ đứng sừng sững. Bất quá nàng đối với tiếng la của Tiêu Viêm lại xem như không nghe thấy, ngay cả đáp lời nửa câu cũng không có.
Đối với thái độ Mỹ Đỗ Toa như vậy thì Tiêu Viêm sớm đã thành thói quen. Bởi vậy hắn cũng không có biểu tình gì không đúng. Hắn biết nữ nhân này tuy rằng ngoài miệng mặc kệ hắn nhưng trong lòng đã đáp ứng chuyện tình đều có thể làm cho kẻ khác không thể xoi mói. Có nàng tại một bên hộ pháp thì Tiêu Viêm hầu như có thể triệt để yên tâm.
Ngồi xếp bằng ở phía trên tảng đá to trơn truột, Tiêu Viêm chậm rãi nhắm mắt. Một lát sau, đợi đến thời điểm khi hô hấp tim đập đều tiến nhập một cái tiết tấu êm dịu thì mới bấm tay b*n r* dược đỉnh xích hồng sắc, lần thứ hai rơi xuống ầm ầm, cuối cùng nện thật mạnh ở trên tảng đá to khiến người hắn run nhè nhẹ vài cái.
Nhìn dược đỉnh xích hồng sắc trước mặt, sắc mặt Tiêu Viêm từ từ ngưng trọng. U Hải nạp giới trên ngón tay quang mang hơi lóe ra. Chợt một gốc cây dược liệu từ đó hiện ra, cuối cùng giống như bị lực hút vô hình nào đó huyền phù tại quanh thân Tiêu Viêm.
Những dược liệu này tướng mạo đều có chút cổ quái nhưng bất quá mơ hồ phát tán ra một cổ mùi vị kỳ dị khiến cho linh hồn con người cảm giác thư sướng giống như được ngâm mình trong Ôn Tuyền.