Nhìn nhân ảnh bị Kim Ngân nhị lão một tay đánh bay, Tiêu Viêm khóe miệng cười cười. Hai cái lão già này thủ đoạn đích xác vô sỉ nhưng bất quá nếu đối phương đã chịu thua thì hắn cũng lười cùng bọn chúng tính toán tại trường hợp này. Hôm nay đấu giá hội mới là chuyện chính yếu, mà mượn một chuyện này thì hắn cần hiệu quả kinh sợ cũng đã đạt được hoàn mỹ. Kế tiếp hẳn là sẽ không có gia hỏa đui mù trở lại quấy rối nữa...
"Hai vị, nếu Tiêu Môn ta chưởng quản Phong Thành không có ý kiến gì mà nói thì như vậy liền thỉnh an tĩnh ngồi xuống đi. Đấu giá hội lập tức muốn bắt đầu rồi." Tiêu Viêm cười nói đạm nhạt.
Nghe được lời nói của Tiêu Viêm, nét mặt già nua của Kim Ngân nhị lão run lên. Hôm nay mặt mũi của bọn họ chính là bị mất hết, bất quá không có biện pháp... Trong lòng thở dài, hai người kiêng kỵ nhìn thoáng qua bên cạnh Tiêu Viêm, Mỹ Đỗ Toa lạnh lùng kia lúc này mới cười gượng ngồi trở lại cái ghế.
"Chư vị, lúc trước chỉ bất quá là một hồi trò khôi hài mà thôi, mong rằng chớ trách. Kế tiếp sẽ là chuyện chính của ngày hôm này, đan dược bán đấu giá." Dời ánh mắt từ trên thân Kim Ngân nhị lão, Tiêu Viêm khuôn mặt lộ dáng tươi cười hướng về phía vô số người trong phòng đấu giá mỉm cười nói.
Tiêu Viêm dứt lời, phía dưới đầu tiên là một hồi trầm mặc rồi bất chợt nhất thời vang lên thanh âm hùa theo. Đã được xem một màn lúc trước kia đã làm cho mọi người biết cái Tiêu Môn này chính mình sở hữu thực lực căn bản viễn siêu so với bọn họ tưởng tượng. Cho nên tự nhiên không ai còn dám nói khiêu khích, ngược lại là các loại âm thanh vỗ mông ngựa hùa theo liên tiếp vang lên không ngừng.
Người thay đổi theo chiều gió thì Hắc Giác Vực đồng dạng không ít.
Coi khinh tiếng vỗ mông ngựa hùa theo ùn ùn kéo đến, Tiêu Viêm quay đầu hướng về phía Tiêu Lệ cũng thở dài một hơi cười nói: " Chuyện kế tiếp liền giao cho nhị ca. Ngày hôm nay, đấu giá đại hội hẳn là có thể thuận lợi cử hành."
Tiêu Lệ cười gật đầu, ngay cả thực lực như Kim Ngân nhị lão kia vẻ mặt cũng như tro tàn thì còn ai đủ lá gan vào đây quấy rối?
Thấy Tiêu Lệ gật đầu, Tiêu Viêm lúc này mới bước đi hướng về phía hậu trường. Sau đó Mỹ Đỗ Toa như hình với bóng theo sát, cuối cùng tiêu thất dưới vô số đạo ánh mắt nhìn kỹ phía dưới...
Nhìn theo hai người Tiêu Viêm ly khai, Tiêu Lệ mỉm cười, bàn tay vung lên liền có thêm vài tên thị nữ tay mang lên bàn đấu giá trên đài bình ngọc xinh xắn vô cùng dẫn mọi người chú ý.
"Ha ha. Kế tiếp là đấu giá hội chúng ta muốn bán đấu giá loại đan dược đầu tiên..."
...............................................
Hậu trường phòng khách, Tiêu Viêm an tĩnh ngồi ở trên bàn, tay đang cầm chén trà ấm áp, thỉnh thoảng đưa miệng lên uống một ngụm. Ở chỗ này, hắn có thể mơ hồ nghe thanh âm nhiệt tình từ trong phòng đấu giá truyền ra. Xem ra tổ chức đấu giá đan dược đạt được hiệu quả có chút không tệ.