Trong một mật thất rộng lớn, ngọn đèn tỏa sáng khắp mọi ngõ ngách mật thất, xua tan hoàn toàn bóng tối.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên mặt giường khô ráo đặt dựa vào tường trong góc mật thất, trước mặt hắn bày la liệt các loại dược liệu tốt, những laoị dược liệu này đều là thứ hiếm của lạ, nếu đem vào trong Hắc Giác Vực thì tất nhiên là có thể bán ra với giá không tồi, hơn nữa lại còn có thể có nhiều đến như thế này làm cho Tiêu Viêm không thể không cảm thán về nơi xuất thân hùng hậu của Hàn Phong kia.
Ánh mắt nhìn lướt qua tất cả các loại dược liệu trước mặt, Tiêu Viêm nhịn không được lắc đầu, lần thứ hai trong lòng cảm thấy sợ hãi vì hoàn cảnh xuất thân của Hàn Phong mà than thầm, bất quá thật đáng tiếc cuối cùng thì cái xuất thân hùng hậu đó cũng chỉ đem lại tiện nghi cho Tiêu Viêm mà thôi.
"Trong những loại dược tài này vừa vặn có đủ một phần để có thể luyện chế Phục Tử Linh Đan." Thu hồi ánh mắt, Tiêu Viêm trầm ngâm một chút, rồi bất chợt thoáng có chút kinh dị thốt lên.
Phục Tử Linh Đan, nhớ tới loại đan dược này, Tiêu Viêm lập tức nhớ lại Băng Hoàng Hải Ba Đông tại Gia Mã đế quốc, với tư cách là đồng bọn đầu tiên của hắn, lão đầu này tính tình mới nhìn thì có vẻ lạnh lùng nhưng lại khiến Tiêu Viêm có hảo cảm không tệ, đặc biệt lúc cuối cùng khi hắn bị Vân Lam Tông truy sát, tự nhiên còn có thể trợ giúp hắn, điều này cũng đủ để Tiêu Viêm đối với Lão đầu này cảm kích không thôi.
Bởi vậy nên lúc trước đây món nợ đan dược cho lão, Tiêu Viêm vẫn ghi tạc trong lòng. Trước đây hắn không có năng lực luyện chế, nhưng sau khi từ trong lòng đất đi ra, thực lực mặc dù đã đủ nhưng những dược tài mà hắn đã vất vả thu thập được trước đó đã tự động biến mất trong lòng đất, cho nên hắn hiển nhiên là nhớ tới Hải Đông Ba trước tiên khi thấy ở đây có đủ một phần dược tài có thể luyện chế Phục Tử Linh Đan.
"Ha ha, tự nhiên có đầy đủ dược tài như vậy thì trước tiên nên luyện chế đan dược cho Lão gia này đi. Nếu không sau này trở lại Gia Mã đế quốc bị lão hỏi han tới chuyện này thì cũng khó mà ăn nói với lão a." Khỏe miệng Tiêu Viêm khẽ mỉm cười, hơi lắc đầu, chợt bàn tay vung lên một dược đỉnh hồng sắc cực đại từ trong U Hải nạp giới bay ra cuối cùng rơi ầm lên trên mặt đất.
Dược đỉnh có màu xích hồng thể tích cực lớn, ở quanh thân nó lộ ra vô số hoa văn kỳ dị, mà trên đỉnh còn điêu khắc hình mãnh thú trông rất là sống động mang vẻ dữ tợn đang há rộng miệng. Nếu như lắng tai có thể như là nghe được từ trong đỉnh vọng ra một ít tiếng động kỳ lạ, tất cả những dị trạng này đều chứng tỏ rằng dược đỉnh này là thứ bất phàm.
Dược đỉnh mà đỏ sậm này cũng không phải là của Tiêu Viêm, mà đây là món đồ của Hàn Phong để lại, nhìn thì biết đây là dụng cụ luyện chế thuốc của hắn.
"Người này làm mưa làm gió trong Hắc Giác Vực cũng thu được không ít mối lợi nha." Bàn tay vỗ nhè nhẹ lên trên dược đỉnh đỏ sậm, tiếng kim loại vang lên thanh thúy dễ nghe, quanh quẩn trong mật thất, Tiêu Viêm thỏa mãn gật đầu khẽ cười nói.