Với sự dụ hoặc khó có thể chống đỡ được của Hoàng Cực Đan, tam đại thủ lĩnh cuối cùng cũng phải gật đầu đồng ý, mà thấy mục đích đã đạt được như thế, trong lòng Tiêu Viêm tự nhiên cũng thở phào một hơi. Tiếp sau đó cùng ba người hàn huyên một chút về biện pháp đóng quân ở Phong Thành, sau nữa thì tùy ý để bọn họ cáo từ rời đi.
Theo sự rút lui của đám nhân mã khí thế ào ạt của tam đại thủ lĩnh, không khí trong đại sảnh cũng nhất thời trở nên loãng ra trở lại, nhìn thấy mọi chuyện đã thu xếp ổn thõa, Tiêu Lệ cũng đưa tay ra hiệu cho thuộc hạ lui cả xuống.
"Tam đệ, tuy rằng bọn người kia đã đáp ứng điều kiện của chúng ta rồi, bất quá vẫn phải quan sát cẩn thận, người của Hắc Giác Vực lật lọng như cơm bữa" Tiêu Lệ chậm rãi đi tới bên cạnh Tiêu Viêm ánh mắt mờ mịt khẽ liếc nhìn Mỹ Đỗ Toa, chợt cau mày trầm giọng nói.
"Ha ha, đó là điều dĩ nhiên, ngày hôm nay nếu không có Mỹ Đỗ Toa ở đây thì chỉ sợ bọn chúng cũng sẽ không dễ dàng đáp ứng điều kiện của chúng ta như vậy đâu." Tiêu Viêm cười cười nói.
"Mỹ Đỗ Toa?" nghe tên này, Tiêu Lệ ngẩn người ra, chợt như sực nhớ tới điều gì, sắc mặt kinh hãi thất thanh nói: "Nàng là Mỹ Đỗ Toa nữ vương của xà nhân tộc trong Tháp Qua Nhĩ đại sa mạc?"
Trước đây Tiêu Lệ cùng Tiêu Đỉnh trong thời kỳ đầu là lăn lộn tại vùng biên của đại sa mạc, bởi vậy đối với diễm danh cùng hung danh đều cực thịnh Mỹ Đỗ Toa nữ vương này cực kỳ quen tai, chì bất quá là hắn không có nghĩ tới được vị mỹ nhân xinh đẹp đang đứng bên cạnh này lại là người khiến cho Gia Mã đế quốc cực kỳ kiêng kỵ.
"Bí mật!" Tiêu Viêm cười cười phất tay, một chút sau hướng về phía gương mặt lạnh lùng của Mỹ Đỗ Toa chắp tay cười nói: "Lần này đa tạ."
"Ngươi muốn nhờ ta giúp ngươi chống cự với Vân Sơn?" đôi mắt đẹp đến tà dị của Mỹ Đỗ Toa liếc qua Tiêu Viêm, cười lạnh nói: "Ta dựa vào cái gì mà phải giúp ngươi? Vân Sơn hiện giờ cũng là Đấu Tông cường giả, không đáng để ta đi trêu chọc vào một đối thủ mạnh như thế."
Tiêu Viêm không thèm để ý cười cười nhẹ giọng nói: "Trước đây vào thời điểm chúng ta hợp tác đã có nói qua là vào thời khắc mấu chốt ngươi không thể cự tuyệt thỉnh cầu của ta, nữ vương bệ hạ không phải không nhớ rõ đó chứ?"
"Ngươi lại cài thế ta?" Đôi mày liễu của Mỹ Đỗ Toa dựng thẳng lên, trong thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng pha tạp một chút tức giận khiến cho kẻ khác nghe như đầu khớp xương nhũn cả ra.
Tiêu Viêm thở dài lắc đầu, một lát sau nhàn nhạt nói: "Yên tâm đi, nếu đến lúc đó ngươi không muốn ra tay, vậy thì cứ ở một bên mà nhàn hạ quan chiến đi, ta sẽ không cưỡng cầu ngươi."
Mày liễu hơi nhíu lại, Mỹ Đỗ Toa hừ lạnh nói: "Đừng tưởng rằng nói điệu này với ta thì có tác dụng, đến lúc đó tự nhiên ta sẽ quan sát tình thế mà quyết định, Mỹ Đỗ Toa ta cũng không thể nào tùy tiện làm vũ khí trong tay người khác đâu." Tiếng hừ lạnh vừa rơi xuống, cũng không đợi Tiêu Viêm đáp lời, lập tức thân ảnh run lên lần thứ hai quỷ dị tiêu thất trong đại sảnh.