"Giao dịch?? Giao dịch như thế nào?"
Nghe được lời nói kia chính là từ miệng Tiêu Viêm nói ra, nguyên bản tam đại thủ lĩnh còn tưởng rằng hắn muốn lột da bọn chúng, cũng ngây người sửng sốt, chợt kinh nghi hỏi
Tiêu Viêm cười cười thoáng trầm ngâm một hồi, sau đó chậm rãi nói: "Lọi nhuận của Phong Thành đích thực béo bở, ta có thể cho phép tam đại thế lực các ngươi chiếm một số định mức trong thành."
"Vậy Tiêu Môn chủ muốn chúng ta làm gì?" tam đại thế lực quay mặt liếc mắt nhìn nhau, chợt lão giã che mặt dè dặt hỏi, bọn họ có thể không tin rằng hôm nay lại vô duyên vô cớ được chia phần bánh ngọt như vậy.
"Ta có một cừu gia thế lực không kém, tuy nói hiện giờ lấy thế lực của ta đã có thể nắm chắc đối chọi cùng bọn chúng, bất quá vẫn như cũ nên cần thêm một ít nhân thủ." Ánh mắt Tiêu Viêm tập trung vào ba người nhàn nhạt cười nói: "Ta chỉ cần đến lúc đó ba vị liền có thể trợ giúp ta một tay."
Tại phía sau lưng Tiêu Viêm, Tiêu Lệ nguyên bản nghe được lời trước đó của Tiêu Viêm có chút cau mày, nhưng giờ cũng hơi yên lòng. Theo lời Tiêu Viêm nói thì cừu gia kia hẳng là Vân Lam Tông rồi, mà trong lòng hắn cũng rõ ràng một điều, tuy nói hiện giờ thực lực Tiêu Viêm đại trướng nhưng dù sao vẫn ở trong tình trạng thế đơn lực bạc. Mà Vân Lam Tông cường giả đông đảo, nội tình thâm sâu không lường, bằng vào thế lực cỏn con như tôm tép thế này thật sự có chút cảm giác vô lực giống như phù du lay đại thụ.
Trong thời gian trước đây hắn y như lời đã nói muốn tới Hắc Giác Vực khếch trương thế lực kỳ thực cũng đã thực hiện được đôi chút ý niệm trong đầu, nhưng nếu muốn lấy cái phương thức như thế này của hắn chí ít cũng cần thời gian một năm mới có thể đạt được lực lượng có khả năng cùng Vân Lam Tông đối đầu. Mà hiện giờ Tiêu Viêm dùng biện pháp lôi kéo các thế lực khác của Hắc Giác Vực đúng là nhất học cấp tốc, bất quá cũng phải tổn thất một ít lợi ích, nhưng điều này so với huyết cừu diệt tộc tính ra không là cái gì....
"Cừu gia?" Nghe vậy, tam đại thủ lĩnh ngẩn ra, sắc mặt nhất thời có chút do dự hiện ra, lấy thực lực Tiêu Viêm hiện giờ đã cao như vậy còn cần tìm sự giúp đỡ, thế lực cừu gia kia phải mạnh mẽ đến mức nào? Lợi nhuận Phong Thành tuy rằng to tát, nhưng nếu vì điều này mà kéo bản thân vào trong hố lửa thì tựa hồ có chút không có lời.
"Không biết cừu gia trong miệng Tiêu Môn chủ là thế lực phương nào của đại lục?" Một lát sau mỹ phụ ăn vận bốc lửa rốt cuộc nhịn không được mở miệng dò hỏi.
Tiêu Viêm nhẹ giọng cười cười, trong mắt đen kịt lãnh mang dày đặc xẹt qua: "Tuy rằng thế lực kia năm qua vẫn co đầu rụt cổ nhưng thiết tưởng tất cả các vị cũng đã nghe nói qua."
"Gia Mã đế quốc, Vân Lam Tông!"
Giọng nói nhàn nhạt lạnh lùng từ trong miệng Tiêu Viêm chậm rãi phun ra cuối cùng quanh quẩn trong đại sảnh không tiêu tan. Bạn đang đọc truyện tại
"Vân Lam Tông?" Tam đại thủ lĩnh mở miệng nhẹ nhàng nhắc tới cái tên có chút quen tai này. Một lát sau, ba người hơi có chút động dung, liếc mắt nhìn nhau, lão giã che mặt trầm ngâm nói: "Tựa hồ đã nghe qua một ít tin tình báo về cái thế lực này, nếu như tin tức đến tai ta không có gì sai thì trong Vân Lam Tông này cũng có một gã Đấu Tông cường giả!"