Nhìn hắc bào thanh niên như quỷ mỵ lặng yên xuất hiện, thủ lĩnh của tam đại thế lực Tiêu Viêm đều không nhịn được hơi nhíu mắt. Thân pháp của người kia quá quỷ dị.
Bầu không khí căng thẳng trong đại sảnh cũng theo sự xuất hiện của hắc bào thanh niên mà trì hoãn lại, vốn là bầu không khí sắp đổ vỡ nhưng cũng vì kiêng kỵ lẫn nhau mà lắng xuống lại.
Nhìn rõ được hắc bào thanh niên đột nhiên xuất hiện là ai, trên gương mặt Tiêu Lệ lại hiện ra vẻ kinh hỉ, bất chợt thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nếu Tiêu Viêm đã tới, vậy chuyện nguy nan ngày hôm nay có thể dễ dàng giải quyết rồi, hắn đối với bản lĩnh của Tiêu Viêm vẫn ôm lòng tin vượt qua lẽ thường.
"Ngươi là ai?" Người đầu tiên lên tiếng là tên lão giả của Thiên Âm Tông, ánh mắt âm hàn nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thanh âm khàn khàn lạnh lùng hỏi.
"Vị bằng hữu này, đây là chuyện giữa chúng ta cùng Tiêu Môn, người ngoài tốt nhất đừng nên nhúng tay vào. Tại Hắc Giác Vực xen vào việc của người khác và hành động tối ngu xuẩn." Ánh mắt đại hán để tay trần kia tạp trung chặt chẽ lên người Tiêu Viêm, trầm giọng nói. Lúc trước người này phô diễn thân pháp quỷ dị khiến cho bọn chúng có chút kinh hãi, bởi vậy đối với hắn không dám biểu hiện ra chút thái độ khinh thường.
"Hắn chính là thủ lĩnh đích thực của Tiêu Môn, tại sao có thể nói là ngoại nhân được?"Tiêu Lệ lãnh đạm cười nói.
Nghe được Tiêu Lệ nói như thế, thủ lĩnh của tam đại thế lực kia cũng hơi kinh hãi, bất chợt sắc mặt hơi trầm xuống, không nghĩ tới lời Tiêu Lệ nói lúc trước kia lại là sự thật, thủ lĩnh Tiêu Môn này lại là một người khác. Ba người liếc nhìn nhau, tên lão giả che khuất tướng mạo kia cười gượng nói: "Vị bằng hữu này rất lạ mặt? Trong Hắc Giác Vực trước đây tựu hồ chưa hề gặp qua a? không biết tục danh là gì?
"Tại hạ là Tiêu Viêm, mới gia nhập Hắc Giác Vực, nếu có chỗ nào đắc tội mong các vị bỏ quá cho." Tiêu Viêm mỉm cười, vô cùng đơn giản xưng tên, đột nhiên bầu không khí trong đại sảnh triệt để cô đọng lại. Vẻ tươi cười trên khuôn mặt thủ lĩnh của tam đại thế lực cũng chậm rãi cứng đờ lại.
"Tiêu Viêm? Ngươi là Tiêu Viêm đã đánh chết Phạm Lao, Hàn Phong?" Trên gương mặt của mỹ phụ ăn vận hở han đầy rẫy kinh nghi, một lát sau nhịn không được thất thanh hỏi.
Tiêu Viêm cười cười hời hợt nói: "Tuy rằng không tính là chuyện vinh quang gì, bất quá hai người bọn họ đích xác mất mạng trong tay ta. Ha ha, thế nào? Lẽ nào ba vị lần này đến đây là muốn thay hai người bọn họ đòi lại công đạo?"
Nghe được lời thừa nhận của Tiêu Viêm, khuôn mặt ba người nhất thời hiện ra nét do dự, gần đây việc Hàn Phong bỏ mạng, Hắc Minh giải tán là đại sự đến tột đỉnh khiến cho toàn bộ Hắc Giác Vực rung động. Mà người làm nên đại sự này lại là gia hỏa thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi đang đứng trước mặt ba người, dĩ nhiên bọn họ hiện giờ đã không may khi đụng chạm với người này.