"Các ngươi muốn xây thêm thế lực tại Hắc Giác Vực?" Trong phòng nghị sự trưởng lão, Tô Thiên sau khi nghe được Tiêu Viêm trinh bày, vung da giữa hai hàng lông mày tức khắc nhíu lại.
"Đại trưởng lão, ta cũng biết Hắc Giác Vực vẫn như cây gai trong mắt Già Nam Học Viện, bất kỳ trong hoàn cảnh nào, nơi đó luôn tiềm ẩn những công kích nguy hiểm. Vì đổ không bằng sơ, muốn chấm dứt phiền phức dĩ nhiên không thể dung biện pháp cương cường được. Nếu nhị ca ta thật sự có thể đem thế lực mở rộng trong Hắc Giác Vực, đến lúc đó thì nội viện giiamr đi không ít phiền phức, hơn nữa một ít thế lực khác đối với nội viện có địch ý thì chúng ta cũng có thể hỗ trợ giám thị." Phản ứng của Tô Thiên vẫn chưa ngoài dự đoán của Tiêu Viêm, hắn cười cười nói.
Giữa đôi mày nhíu tít thoáng có giãn ra một chút, Tô Thiên cũng không phải là đồ ngốc, có hay không có lợi thì với sự từng trải của hắn chỉ cần liếc mắt tự nhiên biết ngay.
"Hơn nữa đại trưởng lão có thể cũng đã biết nguyên nhân hành động này của ta, ta cùng Vân Lam Tông ân oán quá sâu, muốn báo thù thì phải cần có thế lực không kém chúng, Hắc Giác Vực đúng là nơi ta cần."
Ngón tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, sau một hồi Tô Thiên hơi gật đầu nói: "Ngươi nói không phải không có lý, cho tới này Hắc Giác Vực vẫn là đại họa tâm phúc của Già Nam Học Viện, nếu thật sự xuất hiện một cái thế lực có thể cùng học viên giao hảo thì đích xác có thể có một ít hiệu quả không thể đánh giá."
"Nói như vậy là đại trưởng lão đã đáp ứng rồi?" Tiêu Viêm hoan hỷ cười nói.
"Ai... Không đáp ứng thì còn có thể như thế nào? Hiện giờ Thiên Phần Luyện Khí Tháp của nội viện chúng ta còn muốn ngươi bổ sung Vẫn Lạc Tâm Viêm trong thời gian dài mà." Tô Thiên bất đắc dĩ lắc đầu nói.
"Đại trưởng lão nói ra lời này... Tiêu Viêm ta không phải là người vong ân phụ nghĩa, nhận được Vẫn Lạc Tâm Viêm chính là ta đẫ thiếu nội viện một cái ân tình, nếu như đem chuyện này ra làm áp lực chẳng phải là triệt để mất thể diện không?" Tiêu Viêm nghiêm mặt nói.
"Ha ha, tiểu tử ngươi nha, chính là không tệ ở điểm này, rất trọng tình nghĩa! Lão phu rất thích!" Vuốt vuốt chòm râu, Tô Thiên vui vẻ gật đầu, hắn vẫn có chút ưu ái và coi trọng Tiêu Viêm không chỉ là trên mặt thực lực cùng thiên phú mà trên mặt tính tình cũng vậy.
"Được rồi, ngươi để nhị ca ngươi yên tâm hành động đi, Hắc Giác Vực quá mức hỗn loạn, nếu có thể chỉnh đốn lại một chút thì đối với Già Nam Học Viện chúng ta cũng có lợi không ít." Phất phất tay Tô Thiên cười nói.
Tiêu Viêm cười gật đầu.
"Thương thế tốt rồi chứ?" Thấy tất cả đã bàn xong, Tô Thiên đang nói chuyển qua Tiêu Viêm cười hỏi.
"Ân, không có gì đáng ngại."
"Tiểu tử này, thể chất của ngươi thật là làm cho người khác thèm khát, trọng thương như vậy mà chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày đã bình phục." Tô Thiên mở miệng tán dương, giọng điệu cực kỳ hâm mộ, loại thể chất có chút mạnh mẽ này đích xác khiến hắn động tâm.