Vào thời điểm lúc Tiêu Viêm từ mật thất đi ra, trong phòng khách lớn lại không có lấy nữa cái nhân ảnh, điều này khiến hắn có chút ngạc nhiên. Chợt cười khổ lắc đầu, tự tìm lấy một vị trí đơn giản, lui thân thể lại ngồi lên giữa chiếc ghế mềm mại. Hắn có chút cảm giác thư sướng thở ra một hơi, trong khoảng thời gian bôn ba vừa qua, đích thật khiến hắn có chút mệt mỏi.
"Cọt kẹt..."
Ngay lúc Tiêu Viêm nhắm mắt dưỡng thần, cửa phòng khách đột nhiên nhẹ nhàng mở ra, chợt một cái thiến ảnh cao gầy trong ánh dương quang chiếu rọi kéo dài thành một đạo tuyến ảnh thon dài.
Nữ tử sau khi đẩy cửa phòng ra, thấy Tiêu Viêm nằm trên tọa ỷ nhắm mắt nghỉ ngơi, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia vui mừng. Chợt như sợ quấy rầy hắn do dự một hồi muốn lui trở ra.
"Ha ha, đã vào rồi thì đi ra làm gì?" Thanh âm ôn hòa đột nhiên vang lên làm cho nữ tử càng thêm hoàng hốt, bước chân rời đi cũng đình chỉ lại. Đôi mắt đẹp quay lại nhìn thì thấy Tiêu Viêm đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi kia không biết đã mở mắt từ bao giờ đang cười nhìn nàng.
"Thương thế của ngươi đã khỏi hẳn rồi sao?" Tiêu Ngọc đứng nơi cửa ánh mắt nhìn quanh, nhẹ giọng hỏi.
"Ngươi trở nên ôn nhu như vậy từ bao giờ thế" Tiêu Viêm ngạc nhiên nhìn Tiêu Ngọc, nữ nhân này từ nhỏ đã đối với mình hung hung hăn hăn, chẳng có lúc nào nói ôn nhu như thế này cả.
Nghe được lời nói vô cùng ngạc nhiên của Tiêu Viêm, Tiêu Ngọc nhất thời có chút chán nản. Tiểu tử này hai năm không gặp lại đem miệng lưỡi trơn tru nói như thế với mình, bất quá ngữ điệu này của Tiêu Viêm lại là quen thuộc khiến cảm giác xa lạ trong lòng nàng từ từ biến mất, dĩ vạng quen thuộc lần thứ hai lại quay về.
Vứt đi cảm giác xa lạ trong lòng, Tiêu Ngọc cũng không khách khí huy động đôi chân thon dài đầy gợi cảm từng làm Tiêu Viêm thèm muốn không thôi, trực tiếp bước vào phòng khách. Sau đó ngồi xuống tọa ỷ bên cạnh Tiêu Viêm, lúc này mới nghiêng đầu dừng lại trên khuôn mặt đang mở miệng mỉm cười. Tên gia hỏa năm đó khiến nàng cực kỳ đau đầu này trong hai năm không gặp cũng đã trở nên thành thục rất nhiều. Thời điểm hắn mỉm cười, dáng điệu như gió thổi mây bay, có khí phách điềm tĩnh khiến cho trong nhân tâm rung động.
"Hai năm này các ngươi vẫn khỏe chứ?" Tiêu Viêm là người đầu tiên phá tan trầm mặc, cười hỏi. Từ lúc tiến nhập nội viện đây là lần đầu tiên hắn cùng Tiêu Ngọc ở cùng một nơi chỉ có hai người. Lần trước tuy rằng nàng đã tới Bàn Môn, bất quá vì thời gian cấp bách nên vẫn chưa cùng bọn người Tiêu Ngọc nói nhiều chuyện với nhau.
"Ân, Tiêu Trữ, Tiêu Mị bọn họ cũng đã tiến nhập nội viện, có Bàn Môn che chở nên bọn họ cũng rất khá." Tiêu Ngọc gật đầu hít một tiếng, chợt liếc mắt qua Tiêu Viêm sơ lược có chút giận dữ nói: "Sau này ngươi hành động nên cẩn thận một chút, lần trước sau khi biết ngươi bị dị hỏa thôn phệ, ngươi biết trong lòng chúng ta tuyệt vọng đến mức nào không? Hiện tại chỉ có ngươi mới đủ năng lực chấn hưng Tiêu gia, nếu ngươi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, mối thù của gia tộc chỉ sợ không ai có thể báo.