Theo trận đại chiến kịch liệt ở Phong Thành qua đi, Hắc Giác Vực cũng từ từ bình lặng trở lại, dẫu sao Hắc Minh cũng có tư cách là đệ nhất cường đại liên minh, nhưng vẫn thấy dấu hiệu tan rã của tổ chức bởi vì phân chia lợi ích cá nhân nên sinh ra mâu thuẫn nội bộ.
Thành viên của Hắc Minh đều là cường giả trong Hắc Giác Vực, so với nhau thì bên tám lạng người nửa cân, nên chẳng có ai phục ai cả. Trước đây Hàn Phong lấy danh vọng cao cao tại thượng của Luyện dược sư cao cấp thống lĩnh bọn chúng thì tạm ổn, nhưng hiện tại Hàn Phong vong mạng, Hắc Minh không người lãnh đạo lâm vào tình trạng quần long vô thủ như rắn không đầu. Cái ghế Minh Chủ ai cũng muốn ngồi, nhưng vì không ai phục ai nên dẫn đến tranh chấp mà đánh đấm lẫn nhau mấy trận, dẫn đến sự việc hỗn loạn ầm ỹ cả lên, chuyện tan rã sớm muộn đã thấy trước mắt.
Lúc trước Kim Ngân nhị lão cũng có chút thực lực, nhưng hiện tại Hàn Phong đã tiêu diêu miền cực nhọc, bọn họ cũng không có gan làm kẻ tiên phong đối chọi cùng Già Nam học viện. Ngay ngày thứ hai sau khi Hàn Phong bỏ mạng hai lão nhân gia này biệt tăm biệt tích để lại Hắc Minh hỗn loạn xâu xé.
Những người mạnh mẽ trong liên minh cũng đều nhanh chân lẹ vó chuồn đi, số phận của Hắc Minh thật sự đã tận. Chỉ sau năm ngày ngắn ngủi triệt để tan tành, có thể nói với tư cách là thế lực liên minh lớn mạnh nhất Hắc Giác Vực đã hoàn toàn sụp đổ.
Mà Hắc Minh tan rã như vậy, nội viện rốt cuộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Lúc này đây, nội viện hạ màn toàn thắng trong việc giao phong cùng Hắc Giác Vực.
Đương nhiên với tư cách đệ nhất công thần trong lần giao phong này, danh vọng Tiêu Viêm tăng lên không ít. Không chỉ các học viên trong học viện không thể xếp ngang hàng mà những trưởng lão bối phận cao cao tại thượng nhìn thấy hậu bối trẻ tuổi này cũng muốn dừng bước cười nói với hắn câu. Thực lực chân chính mà Tiêu Viêm thể hiện ra trong tràng đại chiến kia làm kinh hãi ở trong lòng mọi người.
Đương nhiên lúc này Tiêu Viêm không có chút hứng thú với việc nội viện bàn luận ầm ỹ về hắn như thế nào. Ngay sau khi trở về nội viện hắn lập tức vào mật thất bế quan chữa trị thương thế. Trong lúc đại chiến cùng Hàn Phong tuy rằng thành công đánh chết đối phương nhưng chính bản thân hắn cũng thụ thương không nhẹ.
Lần chữa thương này tiêu hao hết thời gian bảy ngày, thương thế trong cơ thể Tiêu Viêm mới từ từ có dấu hiệu thuyên giảm. Mà đó là nhờ hắn đã được vài thứ linh dịch, dị hỏa rèn luyện thể chất qua vài lần, chứ nếu đổi lại là người bình thường khác thì loại thương thế này không có nửa tháng thậm chí đến một tháng tuyệt đối không thể khỏi hẳn được. Nói không chừng với thương thế nặng như thế này thậm chí sẽ lưu lại trong cơ thể một ít di chứng vĩnh viễn không thể chữa được.
Trong một mật thất yên tĩnh của Bàn Môn, nguyệt quang thạch khảm trên vách tường đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt đánh tan bóng tối trong mật thất, soi rõ hình dáng thanh niên vận hắc bào đang ngồi xếp bằng trên giường nhắm mắt chữa thương.