Hỏa Diễm Phong Bạo đáng sợ kéo dài phủ cả thiên địa, độ nóng cháy đem cả hư không mà nó bao phủ biến thành cực kỳ khô khốc. Hỏa diễm hùng hồn nở rộ như một đóa sen diễm mỵ tựa như ánh mặt trời vừa nhô lên trên sa mạc, chiếm cứ cả không gian rộng lớn khiến cho cả vùng không gian đó trở nên vặn vẹo hư ảo.
Vô số người trợn mắt há mồm nhìn phong bạo diễm hỏa lan tràn khắp thiên địa. Tuy rằng khoảng cách với hỏa diễm rất xa, nhưng vẫn mang đến cảm giác đôi chân như nhũn ra đứng không vững. Vụ nổ kinh thiên này nếu như chỉ thấp xuống một chút nữa có thể đem cả Phong Thành biến thành một tòa tử thành.
Lúc trước trên bầu trời, cường giả song phương còn đang kịch chiến, lúc này tất cả đều hoảng hốt cấp tốc đem thân thể hạ xuống đất. Trong thời khắc năng lượng cả trời đất lâm vào bạo loạn điên cuồng, lưu lại trên bầu trời là một hành động cực kỳ ngu xuẩn, nếu như bị Hỏa Diễm Phong Bạo kia bao phủ thì kết cục chắc chắng sẽ thê thảm không gì bằng.
"Tiêu Viêm này thực lực càng ngày càng kinh nhân" Một nơi trên ngọn núi, đưa tay lau mồ hôi trên mặt Lâm Diễm hướng qua Lâm Tu Nhai, Liễu Kình đứng bên cạnh cười khổ. Ba người bây giờ đã là trưởng lão nội viện, tự nhiên tràng chiến đấu với quy mô lớn như thế này không thể vắng mặt được. Lúc trước cả ba người bọn họ cùng liên thủ ngăn cản một gã Đấu Hoàng cường giả nhưng vẫn bị gã kia với thế công sắc bén khiến cho cực kỳ chật vật. Bất quá kéo dài thời gian cầm cự đến lúc này đã là quá thành công rồi.
Nghe được giọng điệu cười khổ của Lâm Diễm, Lâm Tu Nhai hai người đồng cảm gật đầu thở dài. Năm đó Tiêu Viêm đối với bọn họ đều cung cung kính kính gọi hai tiếng Học Trưởng, vậy mà hai năm ngắn ngủi thực lực lại có thể cùng cường giả số một số hai của Hắc Giác Vực chính diện chống đối. Sự đổi thay này thật khiến cho người khác không thể không cảm thán. Mà sự việc này đối với Liễu Kình càng thêm cảm xúc sâu sắc hơn, bởi vì năm đó hắn và Tiêu Viêm tỷ thí trên lôi đài gần như ngang sức dẫn đến kết quả lưỡng bại câu thương mà hôn mê đi. Nhưng với hiện tại thì xem ra Tiêu Viêm kia không quá năm hiệp có thể tùy tiện đã bại hắn. Ý nghĩ này vụt qua, Liễu Kình không khỏi cười khổ một tiếng, trong lòng không thể không có cảm giác bội phục với Tiêu Viêm. Loại tốc độ tu luyện kinh nhân này hoàn toàn tự thân hắn quyết định kèm theo chút cơ duyên xảo ngộ, không có chút gì dính dáng đến thiên phú cả.
Đứng trên ngọn một cây cao cách ba người Lâm Diễm không xa, thân hình Tiêu Lệ hiện ra, có chút thấp thỏm lo âu trên mặt nhìn từng vừng Hỏa Diễm Phong Bạo đang che phủ cả bầu trời. Cho dù hắn đối với Tiêu Viêm có chút lòng tin nhưng nhìn vào vùng năng lượng kinh khủng đang kịch liệt xung đột với nhau kia cũng không khỏi sinh ra ít cảm giác bấc an. Dù sao thì Hàn Phong cũng không phải là đèn cạn dầu, trong hai năm Tiêu Lệ trà trộn vào Hắc Giác Vực không ngừng thu thập thông tin tình báo từ tổ chức Hắc Minh, nhưng vẫn không có thu được dù mà một nữa thông tin về việc Hàn Phong đã có thực lực tiếp cận với Đấu Tông cường giả. Nhưng hiện tại Hàn Phong bộc lộ thực lực chân chính lại khiến cho phần lớn mọi người cảm thấy kinh hãi.
"A…Tiểu viêm tử, ngươi đừng có xảy ra điều gì ngoài ý muốn nha, nếu không ta làm sao còn mặt mũi mà nhìn đại ca." Nắm chặt hai tay, trong thời điểm này Tiêu Lệ chỉ còn biết cầu khẩn cho Tiêu Viêm nắm được vận khí mà thoát khỏi Hỏa Diễm Phong Bạo đáng sợ kia thôi.