Nhìn đấu khí bàng bạc dũng mãnh từ thân thể Hàn Phong trào ra, sắc mặt Tiêu Viêm cũng theo đó từ từ ngưng trọng lại. Hắn cũng không có ngờ tới Hàn Phong trong vòng hai năm đã có thể đặt một chân vào ngưỡng cửa của Đấu tông. Tuy chỉ là nửa bước chân bất quá ai cũng hiểu được chỉ cần đạp một chân vào thì khoảng cách đến cấp Đấu tông chân chính đã không còn xa rồi.
Hơn nữa thì nữa bước chân này cũng đủ để Hàn Phong vượt xa những Đấu Hoàng đỉnh phong tầm thường. Mà nếu Hàn Phong kết hợp "Hải Tâm Diễm" thì sức chiến đấu của hắn đã có thể chân chính cùng cường giả Đấu Tông so sánh rồi.
Sức chiến đấu của Hàn Phong cường hãn như vậy làm cho Tiêu Viêm cảm thấy áp lực nặng nề, dù rằng thực lực của Tiêu Viêm hiện tại cũng đại tiến không tệ chút nào. Có thể cùng Đấu Tông cường giả so bì thực lực thì bất kể là ai cũng không thể không coi trọng được.
"Trong hai năm trở lại đây, ngươi là người đầu tiên buộc ta phải triệt để thể hiện ra thực lực thật của ta"
Phía sau lưng hai cánh ngưng tụ từ đấu khí chậm rãi tiêu biến, Hàn Phong chân đạp hư không đứng thẳng người hướng Tiêu Viêm nói một cách nhạt nhẽo.
Không mượn bất kỳ ngoại vật gì hay là đấu khí hóa cánh mà đứng giữa hư không như thế thì chỉ có bậc Đấu Tông cường giả mới có thể thực thi được.
Đạt tới cấp độ này thì cũng có thể xem hư không như là đất bằng dễ dàng đi lại, thế nên lúc không chiến có thể chiếm được ưu thế, về mặt mẫn tiệp hoàn toàn có thể tăng lên một bậc cao mới.
Khẽ nhíu mắt nhìn Hàn Phong chân đạp hư không huyền phù trên bầu trời, Tiêu Viêm nhẹ thở ra một hơi: " Chỉ là mới tiến một chân vào cánh cửa Đấu tông lại kiêu ngạo, đắc ý đến thế sao?"
"Chí ít ra dùng để đối phó với tiểu sư đệ ngươi thì đã quá đủ rồi"
Hàn Phong bàn tay khẽ phất, một đoàn đấu khí như thực chất từ lòng bàn tay hắn bốc lên không ngớt.Không gian quanh người hắn mơ hồ rung động vì nặng lượng từ đoàn đấu khí kia thẩm thấu ra.
"Thật vậy chăng?"
Tiêu Viêm khẽ cười,trên bàn tay đưa lên đột nhiên bùng lên hỏa diễm xanh biếc.
Ngọn lửa xanh biếc nhanh chóng bao trùm cả tay Tiêu Viêm, khẽ động Tiêu Viêm đem hỏa diễm kia phân tách ra hóa thành hai loại hỏa diễm một thanh sắc – một vô hình chi hỏa phân biệt bùng cháy trên hai tay.
Tả thủ cầm thanh hỏa, hữu thủ cầm vô hình chi hỏa, Tiêu Viêm ngẩn đầu nhìn sắc mặt Hàn Phong đang cực kỳ khó coi cười cười:
"Ngươi không phải là rất tò mò với dị hỏa cải biến của ta sao? Giờ ngươi đã có thể đoán ra được vì sao nó kỳ lạ chưa?"
Hàn Phong mắt nhìn chằm chằm vào đoàn hỏa diễm vô hình trên hữu thủ Tiêu Viêm, nghiếng răng lạnh giọng kinh hô "Vẫn Lạc Tâm Viêm"
Hiện tại thì mọi sự tò mò trong hắn đã tan biến, hắn triệt để hiểu được vì sao thanh sắc dị hỏa của Tiêu Viêm trước kia có chút cổ quái.