Lãnh đạm nhìn tro tàn theo gió bay đi, Tiêu Viêm nhẹ vỗ vỗ tay, trong lòng lại là không có nửa điểm ba động, hắn hiểu, từ hai năm trước,đối với Phạm Lao này đã ôm ý định phải g**t ch*t, lấy tính tình hắn, kiêng kị nhất đó là để địch nhân ôm tâm địa oán độc với mình bực này sống sót trên đời, năm đó Phạm Lao may mắn trốn thoát, nhưng lần này lại là không còn loại vận may đó nữa.
"Tiếp theo, liền đến Hàn Phong a", bích lục hoả diễm song dực phía sau chậm rãi chấn động, Tiêu Viêm ánh mắt chuyển hướng chân trời phía Bắc, bên đó, là "Hắc Minh" địa bàn, mà vị "sư huynh" kia chính là ở nơi này làm mưa làm gió nhàn nhã mưu đồ bá chủ lãnh thổ.
"Này hai năm qua ngươi hưởng thụ thoải mái, bất quá sẽ chấm dứt nhanh thôi." Nghĩ chính mình hai năm trước lúc trên mặt đất để cái loại người này dằn vặt thống khổ, Tiêu Viêm khuôn mặt cũng vậy từ từ nhếch lên, bộ dáng tươi cười âm trầm.
Bích lục hoả diễm hoa lệ phía sau hơi chấn động, Tiêu Viêm thân hình hướng mặt đất cấp tốc hạ xuống, chỉ một lát sau, liền nghe được trong sơn trại vang vọng lên tiếng chém giết kinh thiên.
Thân hình đứng giữa không trung, Tiêu Viêm từ trên cao nhìn xuống bao quát toàn bộ mặt đất, lúc này khắp sơn trại đều là đang tiến hành chiến đấu cực kỳ kịch liệt, mà địa phương kịch liệt nhất, tự nhiên là khu vực trung tâm sơn trại nơi hai vòng chiến, nơi đó nhân vật chính chính là Lâm Diễm Tử Nghiên đối chiến với hai gã "Hắc Minh" đấu vương cường giả.
Tiêu Viêm tầm mắt chỉ dừng tại chỗ hai người chiến đấu chốc lát, rồi mới yên tâm ly khai khỏi hai vòng chiến, Lâm Diễm tuy rằng gần như chỉ có thể cùng một gã đấu vương cường giả khác bình thủ, thế nhưng Tử Nghiên, cục diện lại là hầu như nghiên về một phía, này tiểu cô nương tuy rằng nhìn rất khả ái, bất quá nắm tay nhỏ bé kia tại thời điểm huy động lại ẩn tàng lực lượng đáng sợ, coi như là đấu vương cường giả cũng không dám tuỳ tiện coi khinh, kia bị nắm tay đó đánh trúng, cho dù không đương trường gãy tay gãy chân, thì bị tổn thương gân cốt sợ là khó tránh khỏi, bởi vậy, tên đấu vương cường giả đang đối chiến kia, cũng chỉ có thể tránh né liên tục công kích của Tử Nghiên, hầu như hoàn toàn bị vây xuống hạ phong, nhìn cục diện này, sợ rằng cũng không giữ được bao lâu, liền sẽ thua triệt để trong tay Tử Nghiên. Chỉ cần chờ tên đấu vương cường giả kia thất bại, Tử Nghiên đó là có thể phân ly tới trợ giúp Lâm Diễm một tay, bởi vậy, chiến trường bên này, hầu như kết cục đã định, cũng không cần Tiêu Viêm phải lo lắng.
Tầm mắt chuyển dời đến chiến trường ngoại vi sơn trại nơi biển người tấp nập kịch liệt, Tiêu Viêm lại là hơi nhíu mày, lúc này đây, Hắc Minh nhân mã không chỉ có nhân số chiếm phần nhiều, hơn nữa tựa hồ thân thủ mỗi người cũng không kém, cho dù lúc này thuộc hạ của Tiêu Lệ có thực lực, vậy mà cũng khó có thể chiếm được thượng phong, đã vậy sau vài lần công kích của đối phương nhân số đông đảo, có không ít đã tử thương, tuy rằng Tiêu Lệ ỷ vào thực lực đấu vương cường giả ở trong đó hoàng hành không có trở ngại, nhưng Hắc Minh nhân mã cuồn cuộn không ngừng cũng khiến hắn lâm vào vây khốn.